SỐNG GIỮA TỬ SINH

Học từ đất bao dung ngày mưa nắng

Học từ cây dâng hoa trái cho cành

Học từ núi sống một đời thầm lặng

Từ đại dương những ngọn gió trong lành

Học từ nỗi buồn những điều không thể nói

Từ niềm vui giọt sương sớm long lanh

Từ đóa sen một làn hương thanh khiết

Từ tấm lòng muôn thuở vẫn trong xanh

Tôi học từ thương yêu bao điều nhẫn nại

Lòng thủy chung chẳng hoại chẳng thành

Đóa hồng ấy vẫn thơm hương huyền diệu

Dù chỉ là những cánh mong manh

Tôi cảm ơn vầng trăng đêm tỏa sáng

Chén trà khuya có lúc uống một mình

Tất cả cho tôi cuộc đời thanh thản

Để học bao điều sống giữa tử sinh

Hồ Ngạc Ngữ

Back to school background

“CUỘC ĐỜI KHÔNG CÓ NGHĨA GÌ CẢ, NHƯNG KHÔNG CÓ GÌ CÓ NGHĨA BẰNG CUỘC DỜI”

Nằm trên tầng cao bệnh viện, vào những ngày cuối năm, tôi cũng không thể không ân hận khi nhận ra rằng, chính tôi đã bỏ phí quá nhiều thời gian cho những điều phù phiếm. Dù chỉ sống một số năm ngắn ngủi trong đời, nhưng nếu ta thực sự yêu quý cuộc sống, thực hiện được đôi việc có ích, thì cũng đủ để không lãng phí cuộc đời ta. Tôi nhớ nhà văn Pháp, Albert Camus đã từng nói: ” Cuộc đời không có nghĩa gì cả, nhưng không có gì có nghĩa bằng cuộc đời” .

Đã biết bao lần trong cuộc sống thăng trầm, đổi thay đến không ngờ, tôi đã chiêm nghiệm lại câu nói ấy… Có lẽ, như vẫn thường xảy ra trong những hành trình tư tưởng của con người ở mọi chân trời, đã có một sự thất vọng không nhỏ khi phải đối mặt với vô biên, và ý thức được cái khả năng hữu hạn của một cá thể trước những nỗi đau mà cuộc đời mang đến cho thân phận con người, để từ đó quay cái nhìn vào thế giới bên trong. Hành động phản kháng, cái đẹp, tôn giáo, hay triết học có lẽ cũng đã không giúp con người tìm kiếm kia gặp được sự giải thoát. Cuối cùng, cái chủ thể tư tưởng ấy (hay chính bản thân tôi?) lại quay về với Tình Yêu, là đối tượng tìm kiếm ban đầu. Và tình yêu ở đây không chỉ đơn thuần là những tình cảm tự nhiên. Mà đó là một tình yêu đã được chắt lọc, đã kinh qua mọi diễn biến tâm trạng, đã trả giá cho mọi nỗi đau, để tìm đến sự quên mình, hy sinh những đòi hỏi bản thân để mong có một sự hoà hợp ; xem tình yêu như một giải thoát, một sự thăng hoa tâm hồn. Nói một cách hình tượng hơn, đó chính là sự thanh bình tâm hồn. Phải chăng, đó cũng chính là sự thanh bình mà mọi con người, trong cuộc đời này, luôn tìm kiếm ?(trích “Ấm áp mùa xuận”, bài viết mở đầu cho cuốn Tản văn – Tự sự NHÌN QUA NĂM THÁNG của Tần Hoài Dạ Vũ).

TÂM LINH – THỨC TỈNH VÀ KIẾP NHÂN SINH

Nhân quả xin đừng đợi thấy mới tin
Nhìn lại, tỉnh thức sau nhiều cơn mê.
– Giáo sư Chu Hảo.
“Xin trân trọng giới thiệu với các bạn tác phẩm mới nhất của nhà khoa học, học giả Nguyên Phong – John Vu (Hoa kỳ) với tựa đề Muôn Kiếp Nhân Sinh. Đây là một cuốn sách rất đặc biệt – được viết theo nguyện vọng của anh Nguyễn Văn Phước, sáng lập First News – Trí Việt – người đã có cơ duyên đàm đạo với tác giả Nguyên Phong (cũng là người đã viết phóng tác tác phẩm bất hủ “Hành trình về Phương Đông” từ năm 1974, dựa trên ý tưởng tác phẩm của Blair T. Palding, ghi chép lại kết quả khảo sát các hiện tượng siêu nhiên kì bí Phương Đông của các nhà khoa học Anh quốc, xuất bản ở Ấn Độ năm 1924 và đã thất truyền từ sau Thế chiến II) về Tâm linh, Vô thường, Luân hồi và Nhân quả.
Muôn Kiếp Nhân Sinh là một câu chuyện vô cùng hấp dẫn về tiền kiếp huyền bí của một doanh nhân triệu phú tài chính thành đạt tại New York, người đã trực tiếp kể cho tác giả nghe trong vài năm gần đây về những trải nghiệm tâm linh chân thật, hãi hùng, hoan lạc và cay đắng của mình, trải dài từ nền văn minh Atlantis lẫy lừng (trên một hòn đảo nằm giữa Đại Tây Dương đã bị nhấn chìm xuống đáy biển sau một trận Đại hồng thủy vào khoảng TKC TCN) đến vương quốc cổ đại Ai Cập của các Pharaoh quyền uy (TKIV TCN)… Đấy là nội dung của các Phần từ 1 đến 7 của cuốn sách.
Trước khi đọc các phần ký ức tiền kiếp ấy của nhân vật chính trong tác phẩm này – Doanh nhân Thomas K, tôi mong độc giả hãy chịu khó đọc thật kỹ Phần Mở đầu kể lại cuộc gặp mặt kỳ thú, như được sắp đặt bởi nhân duyên, của tác giả Nguyên Phong và bạn ông là GS Yeh (Đại học Texas, đã về hưu ở Đài Loan) với phi hành gia Edga Mitchell (người đã trải nghiệm chứng ngộ tâm linh trên phi thuyền Appolo của NASA lên mặt trăng năm 1971) và bạn ông là Thomas K. Họ cùng nhau đến gặp Hòa thượng Thánh Nghiêm (1930-2009, Tổ sư khai sáng Hội Phật giáo pháp Cổ Sơn, Đài Loan) tại giảng đường Đại học Đài Bắc để cùng một số GS và sinh viên trường này nghe giảng về những uyên nguyên của đạo Phập như Chứng ngộ, Vô thường, Nhân quả, Luân hồi…, về sự tương đồng và dị biệt giữa Khoa học và Tôn giáo v.v… Đó là những tri thức nền tảng để hiểu và có thể đồng cảm với những gì Thomas sẽ chia sẻ với chúng ta ở các Phần tiếp theo.
Tôi xin lỗi tất cả những ai tự coi mình là vô thần, bởi những điều tôi muốn chia sẻ với bạn đọc trong bài viết này là cảm nhận riêng tư, có thể làm các bạn phiền lòng, nhưng tôi không hề muốn tranh luận hay chứng minh rằng đời sống Tâm linh là có thật như được miêu tả trong cuốn sách này. Tuy vậy, vô thần đối với tôi đã trở nên xa lạ. Sau trải nghiệm gần hết cuộc đời, tôi ngộ được rằng đó là một khiếm khuyết do bảo thủ không biết khám phá, học hỏi chứ chẳng đáng tự hào gì.
Đắm mình trong tinh thần thời đại, thế hệ chúng tôi choáng ngợp trong các khái niệm duy vật, duy lý và thực chứng của khoa học hiện đại ( TK17-TK20 ) và coi vô thần là lẽ đương nhiên. Cứ ngỡ rằng bất kể cái gì không chứng minh được bằng các phương pháp khoa học đều không đáng tin. Khốn thay một số điều “ không đáng tin” ấy lại là sự thật khách quan không thể phủ nhận. Một lý thuyết khoa học được xây dựng dù hoàn chỉnh đến đâu cũng sẽ sụp đổ nếu có một, và chỉ cần một, bằng chứng thực sự khách quan phủ nhận. Ngược lại chỉ cần một ( chưa hẳn cần đến cái thứ hai ) sự thật khách quan được ghi nhận thì phải được thừa nhận, không cần biết nó có phù hợp với lý thuyết khoa học nào không? Tâm linh là hiện tượng như vây.
Con người ai cũng có ba năng lực: Thể chất, Tinh thần, và Tâm linh. Năng lực cơ bắp là nền tảng cho sự sống đơn giản, ai cũng phải có để sinh tồn. Năng lực tinh thần là khả năng cảm nhận, suy nghĩ, tư duy, và nhận thức. Có năng lực này mới được làm Người. Các thầy Tâm linh, Đông phương cũng như Tây phương, khẳng định rằng năng lực Tâm linh có sẵn trong mỗi con người, chỉ có điều ít người bình thường tự phát lộ và sử dụng được.
Vậy Tâm linh là gì ? Và điều gì thể hiện năng lực Tâm linh ?
Não luận (Cerecentriz) nói với ta rằng tâm hồn sinh ra bởi các hoạt động điện sinh- lý- hóa của bộ não. Vì thế khi thể chất đã chết là hết không còn gì tiếp theo. Nhưng Tâm luận ( Psychocentrizm ) khẳng định rằng tâm hồn tồn tại độc lập như một dạng thông tin đặc biệt, mà bộ não chỉ là vật mang. Hay, tâm hồn là thực thể đầu tiên, còn bộ não chỉ là cơ quan thể hiện. Khi ta chết đi tâm hồn rời khỏi thân xác và tồn tại trong một loại “không – thời gian” nào đó mà khoa học ngày nay chưa biết, có vẻ vì vậy mà mang màu sắc thiêng liêng. Vậy nên Tâm linh có thể hiểu là tâm hồn linh thiêng. Mặc cho các nhà duy vật của TK19-20 bài bác đến triệt để, ngày nay khái niệm Tâm linh vẫn cứ được dùng như một sự thừa nhận đương nhiên (de facto).
Biểu hiện năng lực Tâm linh thì nhiều, nhưng có một thứ ít mang màu sắc dị đoan hơn cả, và đã được kiểm chứng khá thuyết phục qua nhiều nhân chứng cụ thể, là khả năng Ngọai cảm bao gồm: 1)Thần giao cách cảm hay Trực giác xuất thần ( đoán được ý nghĩ của người khác, linh tính mà ta hay gọi giác quan thứ Sáu). 2) Thấu thị (nhìn xuyên vật thể như khả năng tìm mộ từ xa). 3) Tiên tri (nhự bà già Vanga, Bungaria, dự đoán đúng nhiều thảm họa sẽ xẩy ra sau nhiều năm).
Ông thầy tâm linh người Đức Eckhat Tolle (sinh năm 1948) lại nhìn nhận Tâm linh theo tinh thần Đạo học Phương Đông. Trong cuốn sách nổi tiếng “Sức mạnh của Hiện tại” – Power of Now – ông đã chỉ ra rằng năng lực Tâm linh là khả năng có sẵn trong mỗi người cần phải được đánh thức để Giác ngộ bản chất chân thực của mình; để Chuyển hóa được khổ đau và đưa ta đến Giải thoát; để có được niềm An lạc thuần khiết trong đời sống thường nhật, ngay lúc và ngay tại chỗ ta hiện diện. Muốn đạt được những điều trên, điều kiện tiên quyết cho bất cứ ai là phải trải qua quá trình du hành tâm thức trong nội tâm để tự nhận thức lần lượt từ thân xác, rồi đến ký ức, trí tuệ, và cuối cùng là Chân tâm của chính mình. Người bình thường phải tu tập hành thiền một cách hết sức kiên nhẫn và đúng phương pháp mới mong bước qua được điều tiên quyết ấy để đi tiếp đến Giác ngộ, Giải thoát và An lạc, như tín điều của các tôn giáo nguyên thủy, chẳng hạn Phật giáo và Kito giáo.
Điều ấy gắn liền với Đức tin, không có Đức tin thì hành thiền cũng chẳng đi đến đâu cả. Tin vào cái gì ? Vào sự tồn tại của Hiện hữu mà Eckhat Tolle chủ định dung thay cho từ Thượng đế hay Đấng Sáng tạo bởi nó không mang màu sắc tôn giáo. Hiện hữu của tác giả ám chỉ tất cả những gì đang có mặt trong vũ trụ bao la, kể cả những gì mà ta không cảm nhận được bằng năm giác quan thiên bẩm của con người; liên kết mật thiết với nhau không thể tách rời, vừa là nhân vừa là quả của nhau, mọi cái đều là Một với Tất cả; là cái Thực tại Không Thể Nghĩ Bàn, một Thực tại vượt lên trên thế giới hiện tượng mà ta đang sống; được chi phối bởi các định luật thiên nhiên siêu việt mà trí tuệ con người chưa (hay không bao giờ ?) vươn tới được. Hiện hữu có gì đó giống như “Bản thiêt kế Vĩ đại” được trình bày trong cuốn sách cùng tên của Stephen Hawking (Nhà XB Trẻ, 2012) hay Chúa phiếm thần của Trịnh Xuân Thuận (xem chẳng hạn “Vũ trụ và Hoa Sen”, Trịnh Xuân Thuận, NXB Tri thức 2013).
Như các bạn đã thấy, ngoài khả năng Ngoại cảm, Năng lực Tâm linh còn cho ta khả năng đi đến Giác ngộ để Giải thoát khỏi Tham-Sân-Si cố hữu của con người. Lúc đã ở trạng thái An lạc, tâm hồn và thể xác con người hòa tan trong Thiên nhiên, là Một cùng Vũ Trụ, chung quanh chỉ tràn ngập một Tình yêu thương vô bờ bến, biết chấp nhận tất cả với lòng vị tha, như phi hành gia Edga Michell đã trải nghiệm. Thế chẳng hạnh phúc và đáng sống lắm sao?
Thế nhưng Đại dịch Covid 19 đang làm nhân loại khốn đốn, và sững sờ nhận ra hình như những cảnh báo nghiêm cẩn và thống thiết của F.Shumacher (Anh, 1911-1997), Nikita Moissev (Nga, 1917-2000) và Yuval Noah Harari (Israel, 1976) đang hiển hiện.
F. Shumacher đã để lại cho hậu thế một trước tác kinh điển: Một chỉ dẫn cho người bị bối rối (NXB Tri thức, 2019), trong đó ông cảnh báo rằng nhân loại đang hoang mang do bị nhào nặn bởi Hệ hình/Tinh thần thời đại (Paradigm) mà ông gọi là Chủ nghĩa khoa học duy vật luận (Materialistic Scientism). Đó chính là nền tảng tinh thần của nền Khoa học duy vật, duy lý và thực chứng, tồn tại suốt từ cuộc CMKH&KT hiện đại ở TK17 cho đến nay, với những thành tựu huy hoàng, làm thay đổi toàn bộ cuộc sống của loài người. Bằng những lý giải rất đáng tin cậy Shumacher đã chứng minh rằng Hệ hình (paradigm) đó không còn chỗ đứng, báo hiệu một cuộc đại khủng tinh thần nhân loại bắt đầu từ việc loại người quay lưng lại đối với các Tôn giáo nguyên thủy gắn liền với những điều siêu nhiên huyền bí và thiêng liêng.
Vài năm sau, Nikita Moisev cũng cho ra đời một trước tác kinh điển khác: Tồn tại hay không tồn tại…Loài người? (NXB Tri Thức 2019). Ông đã chỉ cho chúng ta thấy loài người đang đứng trước một tai họa còn nguy hiểm hơn; hệ sinh thái của Trái đất-ngôi nhà chung của chúng ta, có thể bị hủy hoại hoàn toàn trong một tương lai rất gần nếu bỏ qua những cảnh báo thống thiết của ông.
Cả hai cuốn sách trên đều cho thấy TK20 là Thế kỷ cảnh báo, còn TK21 là Thế kỷ lựa chọn giữa ngã ba đường: Sống thế nào hay là chết thế nảo?. Điều này được phân tích kỹ hơn trong ba tác phẩm gần đây của nhà sử học trẻ tuổi ngưởi Israel Yuval Noah Harari: Sapiens-lược sử về loài người, Homo Deus-lược sử tương lai, và 21 bài học cho TK21 (NXB Thế giới, 2018-2019). Theo ông cuộc CMKH&KT từ TK17 và những thành tựu huy hoàng của nó cho đến cuối TK20 tuy đã làm cho con người vượt qua được nỗi sợ muôn thuở về các nguy cơ nạn đói, bệnh tật và chiến tranh, nhưng lại tự chuốc vạ cho mình bởi những khát vọng trường sinh bất tử, hạnh phúc viên mãn và sức mạnh thần thánh. Nhưng chính khát vọng ấy sẽ mau chóng đưa loài người đến diệt vong bằng cách biến loài HomoSapiens thành một loài “nửa người nửa ngượm” với bộ não gắn “chip” trí khôn nhân tạo và các bộ phận cơ thể sống được chế tạo từ các tế bào gốc và vật liệu nano dẻo. Thế là chấm hết mọi ý nghĩa thiêng liêng mà Tạo hóa dành cho Con người. Lời cảnh báo nghe có vẻ rất “kỹ trị” ấy không phải là viển vông.
Loài người phải vượt qua và sẽ vượt qua được ba vấn nạn nói trên như lời kết thúc buổi tọa đàm ở Đại học Đài Bắc của Hòa thượng Thánh Nghiêm: “Hiện nay đa số mọi người đều bận rộn với sinh kế nên họ không ý thức gì về hệ quả của hành động, lới nói và tư tưởng của mình. Họ tiếp tục tạo nghiệp [ chướng ] cho mình và cho những người chung quanh. Song vẫn có người có ý thức về tình trạng khủng hoảng đang xẩy ra và không ngừng kêu gọi mọi người thức tỉnh, tránh làm những việc ích kỷ, tham lam, thù hận, năng làm những việc tốt lành. Dù chỉ một hai người khởi xướng thành tâm làm việc tốt cũng có thể ảnh hưởng đến những người khác, giống như phi hành gia Michell đây.
– Nhân quả đừng đợi thấy mới tin.
Xin đừng sống ác trên nỗi đau con người.
Chu Hảo – Viện Phan Châu Trinh – Hội An 8-2020”.

Thu lòng

Hồn tôi đây như mây chiều lạc lõng
Như lá rụng giữa bóng cội cây già
Hỡi giông tố mau về cướp lấy ta
Đem cho đến tận miền xa…xa thăm thẳm
Nhìn cuộc thế chôn muôn loài say đắm
Chen chân tìm mối danh lợi chóng qua
Cơm hàng bữa là nước mắt chan hoà
Sao ta mãi gục đầu trong cảnh sống
Hỡi phù thế mấy mươi đời thất vọng
Ngươi có tìm thỏa mãn hạnh phúc chưa
Ngươi có thấy thế nào thế lực hơn thua
Nào ngai rồng nào vinh hoa phú quý
Nào cảnh sống ôm con xinh vợ trẻ
Nào đất nước nào tiền của thần dân
Nào những trận oai hùng tiếng thét vang
Của Hoàng Đế Xê-Za rầy đâu mất
Ôi mây nổi ôi cuộc đời mục nát
Giả dối chi ta chán ngán lắm rồi
Môi mép chi ta gớm thứ ngọt bùi
Bao bọc lấy cuộc phong trần hôi thối
Ở không gian chín tầng trời cao vợi
Ở rộng lớn ! Trăng sao ớ thánh thần
Cho tôi gởi một hồn mến chứa chan
Nơi Thiên Chúa mạch muôn đời phước lạc.

Hoàng Xuân Việt

(Trích trong thi phẩm “Hương Gây Mùi Nhớ”,
thơ Hoàng Xuân Việt)

Tái ngộ dòng sách “Học làm người” của học giả Hoàng Xuân Việt

SGGPO 

Với mong muốn bảo tồn và giới thiệu lại những tác phẩm tiêu biểu trong dòng sách “Học làm người” của học giả Hoàng Xuân Việt, Sống – Thương hiệu sách tác giả Việt kết hợp cùng NXB Thanh Niên vừa giới thiệu đến độc giả một số tựa sách tiêu biểu trong tủ sách “Học làm người” của ông.

Cùng với Nguyễn Hiến Lê, Nguyễn Duy Cần, Phạm Cao Tùng, học giả Hoàng Xuân Việt là một trong bốn học giả nổi bật về loại sách học làm người. Độc giả tại miền Nam trước 1975 và sau này hầu hết đều đã từng ít nhất một lần đọc các tác phẩm của ông.

Với hơn 300 đầu sách, nhất là những đầu sách trong tủ sách “Học làm người”, học giả Hoàng Xuân Việt xứng đáng là “quái kiệt” trong làng sách. Những tác phẩm của ông đã được nhiều thế hệ học trò trân trọng, lưu giữ như những tài sản quý giá. Sách của học giả Hoàng Xuân Việt có giá trị rất cao khi chuyển tải nhiều kiến thức thực tiễn cho đời sống, chứa đựng những bài học quý giá về các kỹ năng cũng như đức tính cần rèn luyện để hoàn thiện bản thân, đạt được thành công.

Tái ngộ dòng sách "Học làm người" của học giả Hoàng Xuân Việt ảnh 1Tủ sách “Học làm người” cung cấp những kỹ năng mềm cần thiết, giúp độc giả được sống một cuộc đời thành công và nhiều ý nghĩa
Trong đợt tái bản này, tủ sách “Học làm người” giới thiệu đến độc giả 6 đầu sách, gồm: Nên thân với đời; Đầu tư tương lai; Thuật nói chuyện hằng ngày; Thuật hay ảnh hưởng hay truyền bá tư tưởng; Thinh lặng cũng là hùng biện và Thất nhân tâm.
Trong các đầu sách của mình, tác giả đặc biệt đề cao tư tưởng rèn luyện bản thân mỗi ngày, không chỉ cả trong cách sống, cách làm việc, các ứng xử trong xã hội mà còn cả trong tâm tính của mỗi người. “Mình có yên tâm đi đã, tư tưởng mới thâm trầm, lời nói mới cương quyết, hành động mới đắc lực và sống như vậy mới thật sự hữu ích cho mình và cho xã hội”. (Trích cuốn Nên thân với đời).
Những giá trị tư tưởng và bài học của học giả Hoàng Xuân Việt có thể nói không bao giờ là cũ. Dù ở bất cứ thời kỳ nào, con người, nhất là người trẻ đều cần vun đắp những kiến thức, những kỹ năng mềm cần thiết để sống một cuộc đời thành công và có ý nghĩa.
“Trong mỗi cá nhân, tạo hóa ban cho một số khả năng nào đó hoặc tiềm tàng, hoặc hiện lộ nhờ những cơ hội thuận tiện thúc đẩy. Tôi có dịp nói trước công chúng. Tuy tôi nói dở mà bắt buộc phải nói mãi sau cùng bớt ấp úng. Còn trong bạn biết đâu bạn đã có sẵn mầm mống hùng biện, sáng tác, chỉ huy, hội họa, điêu khắc… Chúng như con diều, bạn hãy làm gió cho chúng cất cánh. Chúng là hòn ngọc đang bị bụi cát che lấp đấy, bạn hãy khai quật chúng lên. Muốn vậy bạn hãy tin rằng giá trị đời bạn, bạn có thể xây dựng được và phải xây dựng nữa. Bạn phải cả tin rằng bạn không tự xây dựng thì không ai xây dựng cho bạn cả”. (Trích cuốn Đầu tư tương lai).
Khi nói về giá trị các tác phẩm của vị học giả uyên bác, MC Thanh Bạch, một trong những học trò thân cận và thành danh của tác giả, đã chia sẻ rằng: “Các bài giảng cùng hàng trăm đầu sách dạy làm người của thầy, đều được truyền đạt súc tích, dễ hiểu, không hề khuôn sáo, sách vở hay nặng về lý thuyết… Sách vở ngày nay vô cùng, nhưng tôi dám cả quyết rằng những tác phẩm của thầy Việt vẫn nguyên giá trị giáo dục, giá trị thời sự và chắc chắn sẽ giúp khai trí cho người trẻ, để họ hoàn thiện bản thân, có tương lai vững chắc, xán lạn…”.
Với việc tái bản tủ sách “Học làm người”, có thể xem là cầu nối chia sẻ đến các bạn trẻ ngày nay những bài học, những kỹ năng sống cần thiết và hữu ích.
Học giả Hoàng Xuân Việt (1930-2014), tên thật là Nguyễn Tùng Nhân, quê ở Vĩnh Thành, Bến Tre. Là một nhà văn, dịch giả, nhà ngôn ngữ học, nhà giáo dục, học giả chuyên khoa hùng biện, ông có thể sử dụng thành thạo tiếng Hy Lạp, Latinh, Hán-Nôm, Anh, Pháp, Bồ Đào Nha. Ông từng đảm nhiệm vị trí hiệu trưởng của Trường Nhân Xã Học Làm người (1966-1975), Trường Hán Nôm Học Làm Người Nguyễn Trãi (1993-2001).

QUỲNH YÊN

Lần đầu tiên

Trong đời ai cũng có
Trăm vạn “lần đầu tiên”
Lần đầu tiên rung động
Lần đầu tiên hẹn hò

Lần đầu tiên được yêu
Lẩn đầu tiên bị đau
Lần đầu tiên tha thứ
Lần đầu tiên bỏ đi

Đi gần hết cuộc đời
Trải trăm nghìn cảm xúc
Đã tưởng không còn biết
Những gì “lần đầu tiên”

Rồi một ngày người đến
Gõ cửa bằng nụ hôn
Lần đầu tiên chợt hiểu
Trái tim còn biết thương

NGUYỄN KHÁNH CHI –

báo Phụ Nữ TP.HCM

Nhẫn

  • Nguyễn Thế Đăng

Nhẫn là nhẫn với tham, sân, si, vượt thắng con người tạp nhạp hỗn loạn của mình. Nhẫn là một đức tính để làm người và để vượt khỏi thân phận con người rối loạn hạn hẹp của mình.

Nhẫn là một ‘món’ mà ta phải dùng hàng ngày, dù chúng ta có ở đâu trên thế giới, dù thu nhập chúng ta có cao thuộc loại hạng nhất thế giới. Đi chơi mà trời nắng, phải đội mũ, nhẫn với ánh nắng mặt trời. Nếu gặp mưa, phải mặc áo mưa, nhẫn với mưa. Vào lúc chuyển mùa, nhẫn với cảm cúm. Ngay cả thiết bị kỹ thuật cao cấp nhất là phi thuyền Con Thoi, thời tiết xấu, cũng phải hoãn phóng vài ngày. Phải nhẫn thôi.

Uống một ngụm trà, nước còn quá nóng, phải chờ, phải nhẫn. Mỗi ngày có khi muốn gấp mà không gấp được, phải nhẫn. Có khi muốn chậm mà không chậm được, phải nhẫn. Có khi muốn chuyện gì xảy ra mà nó không xảy ra. Có khi muốn chuyện gì không xảy ra, nó lại xảy ra. Phải nhẫn thôi. Không nhẫn được thì sẽ stress, mặt mày nhăn nhó cả ngày, rồi bệnh.

Rồi đến tuổi già. Một chậu cây nhỏ cũng không dám bưng. Rồi đến lúc chống gậy, ngồi xe lăn. Nói trước quên sau, để đâu quên đó. Rồi có lúc thân tâm này không chịu tuân theo ý mình nữa. Phải nhẫn thôi.

Mỗi ngày chúng ta phải nhẫn với biết bao điều. Rất nhiều cái chống lại ý muốn của ta. Nếu mỗi cái mỗi tức giận thì chắc là không sống thọ nổi. Nhẫn quá nhiều thành quen, đến độ nhìn kỹ thì đời người chỉ là một chuỗi dài những nhẫn. Kể cả nhẫn với thành công, nhẫn với thất bại. Nhẫn với được, nhẫn với mất. Có phải đạo Phật đã gọi cõi chúng ta đang sống đây là cõi Ta Bà, nghĩa là cõi Kham Nhẫn?

Chúng ta phải nhẫn với những tham muốn của mình. Tham muốn thì quá nhiều mà thành tựu thì quá ít, quá lâu. Tham muốn ấy nếu bị người nào cản trở, chống lại, thì nổi tức giận. Lại phải nhẫn với sự tức giận.

Chúng ta lại phải nhẫn với những quan niệm sai lầm của mình, những quan niệm sẽ sinh ra những hậu quả tai hại, mà có khi cả đời người cũng không đủ thấy, rồi than trời trách đất, oán người trách đời.

Nhẫn là nhẫn với tham, sân, si, vượt thắng con người tạp nhạp hỗn loạn của mình. Nhẫn là một đức tính để làm người và để vượt khỏi thân phận con người rối loạn hạn hẹp của mình.

Chúng ta phải nhẫn vì hiện hữu thân tâm của chúng ta là giới hạn, bất toàn và, thế giới chung quanh chúng ta cũng hữu hạn, bất toàn. Chúng ta phải nhẫn vì thân tâm chúng ta đang bị thúc ép, trói buộc. Như thế, mỗi cái nhẫn ấy phải chăng là một lời kêu gọi của tự do? Mặt bên kia của một sự việc khiến ta phải nhẫn chính là tự do. Ai mà chẳng thuộc “sắc tức là Không, Không tức là sắc; sắc chẳng khác Không, Không chẳng khác sắc”. Vấn đề là ngay nơi cái nhẫn này chúng ta có thể nghe được và tìm thấy sự tự do tối hậu hay không.

Nhẫn là một đức tính để sống ở đời, để làm bất cứ việc gì, để khỏi gây gổ, để khỏi tự làm tổn hại mình, để đi đến thành công trong bất cứ việc gì. Nhẫn được xác định là một trong sáu sự hoàn thiện (ba -la – mật) để trở thành một người cao cả, phát huy được những đức tính của con người. Đó là Nhẫn nhục ba -la – mật. Chữ “nhục” đây không có nghĩa là nhục nhã, mà có nghĩa là chịu khuất, chịu lép vế, chịu nhịn. Để sống ở đời, để tự hoàn thiện, để trở nên cao đẹp, chúng ta cần đức tính nhẫn: kiên nhẫn, chịu đựng, chịu khó, biết nhường nhịn, biết bớt tham, bớt sân, bớt si…

Đi du lịch ở một bãi biển đẹp, chúng ta cứ nghĩ tiền tôi thì tôi hưởng. Nhưng nhìn sâu một chút thì sự hưởng thụ của chúng ta dựa vào công sức kiên nhẫn, chịu khó của biết bao người. Ai đổ mồ hôi làm những con đường đến đây, ai làm sạch sẽ bãi biển mỗi ngày, nhà này ai xây, hạt gạo này từ đâu mà có…? Hóa ra, trong cuộc sống mỗi ngày, chúng ta sống là dựa vào sự nhẫn nhục với nhau để sống. Sống là sống trong sự nhẫn nhục của tất cả chúng sanh với nhau.

Từ đó mà có sự biết ơn, tình thương, tôn trọng cho tất cả chúng sanh. Từ đó mà có từ bi, sức mạnh vận hành toàn bộ đời sống.

Muốn tiến lên trên con đường sự thật, con đường chân lý, cũng đòi hỏi chúng ta phải nhẫn nhục với những sự thật, để thấu hiểu và xuyên qua chúng. Khổ, Không, Vô thường, Vô ngã là những sự thật rất khó chịu đựng. Để thấu hiểu chúng, để thoát khỏi tính ích kỷ thâm căn cố đế, chúng ta phải nhẫn nhục chịu đựng những sự thật làm tróc gốc hiện hữu của ta. Chịu đựng chúng lâu ngày, dần dần chúng ta sẽ nhận ra chúng, thấu hiểu chúng và vượt qua được bờ bên kia của tự do và giải thoát.

Thế nên, như một cách diễn tả con đường đi đến chân lý, đạo Phật dùng chữ nhẫn: Phục nhẫn, Tín nhẫn, Tùy thuận nhẫn, Vô sanh pháp nhẫn và Cứu cánh nhẫn hay Tịch diệt nhẫn. Càng ở thấp, càng ít phát triển, càng kém hoàn thiện, chúng ta càng phải nhẫn nhiều. Đó là dấu hiệu cho chúng ta biết chúng ta còn có ít tự do. Cho đến Vô sanh pháp nhẫn thì không có gì để phải nhẫn nữa. Không có một cái tôi để phải nhẫn với cái gì, và không có một cái gì để phải nhẫn nữa. Nhẫn, như vậy, là một con đường để đến tự do và cũng là một thước đo cho sự tự do nội tại vốn có của chúng ta.

Cho nên, đạo Phật mở ra con đường nhẫn nhục ba – la – mật, một trong sáu sự hoàn thiện của con người. Ba -la – mật là hoàn thiện, trọn vẹn, rốt ráo, vượt qua đến bờ bên kia.

Tóm lại, nhẫn nhục là một đức tính không thể thiếu trên con đường làm người (nhân đạo), và càng không thể thiếu trên con đường trở thành một con người hoàn hảo, toàn thiện và toàn diện (Phật đạo).

Nguồn: Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo 136

 

16298911_737138116441356_7637815819540079120_n

GỬI LẠI TRẦN GIAN

Gửi lại trần gian đôi dòng lệ xót
Một đời người có mấy ngày vui
Mùa Xuân đến, mùa Đông tàn, thoáng chốc
Có ai ra đi mà đã trở về ?

Gửi lại trần gian cơn mơ chưa cạn
Những ân tình chưa trả hết hôm nay
Biết lấy gì đền nghì mai trúc
Chỉ xin làm cơn gió qua đây

Nếu còn nợ nhau, mai sau còn gặp
Hoa vẫn còn hương dù đã héo tàn
Người có thấy vầng trăng đêm vẫn sáng
Dẫu cuộc đời là cát bụi hợp tan

Gửi lại trần gian nhúm tro tàn đã lạnh
Hãy bón cho cây tươi lại lá cành
Chỉ mong có một người sẽ đến
Nhặt chiếc lá vàng cảm tạ trời xanh

HỒ NGẠC NGỮ
03/10/2019

THỜI ĐIỂM CỦA MỖI NGƯỜI MỖI KHÁC

FB_IMG_1551414154468

“Tuổi 30 không phải là tuổi ổn định, mà là thời điểm khởi sự của mọi cuộc chiến trong đời!!”

Có những người tốt nghiệp năm 22 tuổi, nhưng mãi năm 27 tuổi mới tìm được công việc ưng ý. Nhiều người xác định việc mình thích năm 16 tuổi, nhưng lại thay đổi vào phút chót năm 26 tuổi.

Có những người chưa từng học đại học, nhưng lại tìm được niềm đam mê của họ năm 18 tuổi. Một số người tìm được công việc lương cao, ổn định ngay khi ra trường, nhưng họ lại căm ghét điều mình đang làm.

Có người 25 tuổi đã trở thành CEO, nhưng lại ra đi ở tuổi 50. Có người đến 50 tuổi mới giữ chức vụ CEO, và họ đã sống đến 90 tuổi.

Mọi điều trên đời đều có thời điểm của nó. Có thể nhiều người đang chạy vụt qua bạn, đi bằng hoặc tụt lùi sau bạn. Nhưng thực ra, họ chỉ đang làm đúng theo quy trình của cuộc đời họ. BẠN CŨNG VẬY, nên HÃY KIÊN NHẪN!

Obama về hưu ở tuổi 55, Trump 70 tuổi mới bắt đầu giữ chức vụ tổng thống.

25 tuổi Mark Cuban vẫn còn là nhân viên pha chế quèn ở Dallas.

32 tuổi, J.K.Rowling mới cho ra đời Harry Porter sau 12 bản thảo thất bại.

39 tuổi, Ortega mới thành lập hãng thời trang Zara. Thời điểm đó, Jack Ma mới khai lập Alibaba.

40 tuổi, Steve Carell chỉ cán mốc quan trọng trong sự nghiệp điện ảnh sau cả trăm vai diễn phụ.

Chẳng sao cả nếu hành trình của bạn khác ai đó, chỉ cần bạn nhớ 5 điều sau đây, sớm muộn thành công cũng mỉm cười với bạn:

1. Bạn phải biết không ngừng phát triển bản thân và mở rộng con đường phía trước cho dù nó trải đầy chông gai. Có đôi lúc, thượng đế sẽ “trì hoãn”, nhưng không có nghĩa ngài “từ chối”.

2. Bạn được quyền đi chậm để chắc chắn từng bước một. Người chiến thắng là người mang về vinh quang ở chặng cuối chứ không phải chặng giữa.

3. Cuộc đời con người đều có những giai đoạn khác nhau. Bạn không cần gấp gáp, lo lắng hay sốt ruột. Thiên thời – địa lợi – nhân hòa rồi sẽ tới.

4. Việc so sánh múi thời gian, con đường của mình với người khác thực sự là một điều tệ hại. Vì bạn không phải là họ.

5. Chưa bao giờ là quá già, quá muộn để bắt đầu một kế hoạch mới và vẽ màu cho cuộc đời. Tuổi 30 không phải là tuổi ổn định, mà là thời điểm khởi sự của mọi cuộc chiến trong đời!

Hãy chia sẻ vì nó ý nghĩa !

Triết lý sống đẹp

Dù anh và tôi ai sang giàu ai gian khó, mai xa kiếp con người, về với cát bụi mờ thì cũng đều đôi tay trắng. Đời là phù du ta sống hôm nay đâu biết về ngày mai sau (Vũ Thành An).

 Quan trọng không phải là những thứ bạn mang theo bên mình, mà là những gì bạn đã đóng góp.

 Quan trọng không phải là những thứ bạn nhận được mà là những gì bạn đã cho đi.

 Quan trọng không phải là những thành công bạn đã có được trong đời, mà là ý nghĩa thật sự của chúng.

Quan trọng không phải là những thứ bạn học được, mà là những gì bạn đã truyền lại cho người khác.

Quan trọng không còn là năng lực của bạn, mà chính là tính cách – là những gì bạn cư xử với mọi người xung quanh.

 Quan trọng là những khoảnh khắc bạn khắc ghi trong long người khác khi cùng chia sẻ với họ những lo âu, phiền muộn, khi bạn an ủi và làm yên lòng họ bằng cách riêng của mình, hay chỉ đơn giản là một cái nắm tay, đỡ cho một người khỏi ngã.

Quan trọng không chỉ là những ký ức, mà phải là ký ức về những người đã yêu thương bạn.

 Quan trọng đâu chỉ là bạn sẽ được mọi người nhớ đến trong bao lâu, mà là họ nhớ gì về bạn.

Quan trọng không phải là bạn quen biết thật nhiều người, mà là bao nhiêu người sẽ đau xót khi mất bạn trong đời. (St).

 

luu-ha-chi-1

9 BÀI HỌC VÔ GIÁ CUỘC SỐNG DẠY BẠN

DSC00717.JPG

1. Không có gì chắc chắn rằng bạn sẽ làm một công việc đến hết đời, hay được một người yêu mãi mãi. Trong xã hội nhiều ồn ào này, bạn phải luôn trong tâm thế sẵn sàng tiếp nhận cái mới mà không thể thỏa hiệp.

2. Đừng bao giờ trông chờ vào một người nào đó để có được hạnh phúc. Hãy luôn là chính mình, là một tâm hồn tự do, phóng khoáng và làm tất cả những gì mình thích, cuộc đời sẽ mỉm cười với bạn. Hạnh phúc do chính mình mang lại mới là hạnh phúc thực sự.

3. Đừng bao giờ phí phạm thời gian để tìm hiểu xem người khác đánh giá bạn như thế nào. Bạn không cần quan tâm đến họ, bạn chỉ cần làm tốt công việc của mình, sống một cuộc đời hạnh phúc và thoải mái. Kể cả nếu bạn có bận tâm đến những lời người khác nói về mình, bạn cũng không thể kiểm soát được hết chúng, vậy thì chẳng việc gì phải đánh đổi những giây phút quý báu của bản thân để nhận lấy những lời bàn tán vô nghĩa.

4. Cũng đừng ghét bỏ một ai đó làm gì. Bạn ghét người ta nhưng chắc gì người ta đã biết điều đấy. Như thế chỉ có mình bạn phải khó chịu mà thôi. Nếu đã không thích thì đơn giản là không tiếp xúc, không bận tâm, không để cho người ta có cơ hội lọt vào trong suy nghĩ của bạn.

5. Khi một cuộc tranh cãi nổ ra, bạn không nhất thiết phải là người thắng cuộc. Bạn sẽ không biết được mình sẽ mất những gì sau đó. Đôi khi, thua chính là thắng.

6. Bạn không thể nào hạnh phúc nếu cứ để những thứ thuộc về quá khứ làm phiền cuộc sống hiện tại. Buông bỏ quá khứ khiến bạn có thể sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn cho ngày hôm nay.

7. Hãy tập làm quen dần với điều đó vì cuộc đời không là ngoại lệ với bất kỳ ai. Bạn hãy đủ tự tin, nhưng đừng bao giờ tự cao. Sự ngạo mạn chỉ đem lại nhiều rắc rối hơn cho bạn mà thôi. Biết mình biết ta thì trăm trận trăm thắng, người tự cao thường không bao giờ nhận được kết cục tốt đẹp.

8. Khi còn trẻ còn khỏe, ai cũng có suy nghĩ phải tìm được một công việc thật tốt, nỗ lực hết mình vì nó để kiếm được nhiều tiền lo cho cuộc sống giàu sang hạnh phúc. Nhiều người đã chấp nhận đánh đổi cả gia đình, bạn bè, sức khỏe chỉ vì công việc. Nhưng đổi lại thì sao, khi bạn ốm đau, công việc trì trệ, sếp sẽ la mắng nhưng gia đình thì không bao giờ quay lưng lại với bạn. Kiếm tiền cũng tốt nhưng gia đình là điều vô giá mà không một đồng tiền nào có thể mua được.

9. Có rất nhiều chuyện, trước khi kịp quý trọng thì đã thành chuyện xưa. Có rất nhiều người, trước khi kịp để tâm thì đã thành người cũ. Cuộc sống không bán vé khứ hồi – mất đi vĩnh viễn không có lại được! Chúng ta đều già quá nhanh – nhưng sự thông minh lại đến quá muộn…
St

ĐỊNH LUẬT RỄ CÂY TRE

70412550_739678819830343_1044522792118124544_n

 

– Cây tre mất 4 năm chỉ tăng thêm 3 cm. Nhưng từ năm thứ năm trở đi, nó sẽ phát triển mạnh mẽ với tốc độ 30 cm mỗi ngày và chỉ mất sáu tuần để phát triển lên 15 mét.

– Đừng nghĩ 4 năm đầu tiên là vô ích, bởi thời gian đó rễ tre kéo dài hàng trăm mét vuông trong đất.

– Làm người làm việc cũng tương tự như vậy.

– Đừng lo lắng những nỗ lực của bạn tại thời điểm này không được đền đáp, bởi vì những thứ bạn bỏ ra đang là nền tảng vững chắc cho bạn sau này, như rễ tre vậy.

– Đời người phải có tích lũy, có bao nhiêu người đã không thể kiên trì như tre chờ đến ngày có thể vượt qua 3 cm?

– Hai cây tre giống nhau, một cây dùng làm sáo, một cây dùng làm giá phơi đồ.

– Một hôm, cây dùng làm giá phơi đồ mới hỏi cây dùng làm sáo: “Tại sao chúng ta sinh ra cùng một nơi, đều là tre trên núi. Nhưng tôi mỗi ngày đều phải dãi nắng dầm mưa, còn bạn lại rất đáng tiền?”

– Sáo trả lời: “Bởi vì bạn chỉ chịu một nhát dao khi bị chặt ra, còn tôi đã trải qua hàng ngàn nhát dao, được người ta chế tạo cẩn thận.”

Giá phơi quần áo im lặng.

– Đời người cũng như vậy, nếu có thể chịu được cực khổ, cô đơn, cọ xát vào thực tế, dám đảm đương và đứng lên chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình, cuộc sống mới có giá trị.

– Khi nhìn thấy vinh quang của người khác, bạn không cần phải ghen tức, bởi vì người khác trả giá nhiều hơn bạn.

– Thật ra trên thế giới này có rất nhiều người thông minh, nhưng lại có quá ít người có thể kiên trì đến cuối cùng, thế nên số người chiến thắng chỉ là số ít.

– Người càng thông minh, họ càng hiểu rõ khuyết điểm của mình và luôn cố gắng đến cùng.

– Trưởng thành không phải là trải qua thất bại một lần, mà phải tích lũy nhiều lần, cả về trí huệ lẫn kinh nghiệm sống.

Viết cho tuổi 50

Tuổi năm mươi cũng chưa hẳn đã thật già
Nhưng cũng đủ thời gian cho ta chiêm nghiệm
Bởi cuộc đời hào hiệp lắm đó nha
Vất vả nhiều đời cũng sẽ đơm hoa
Cuộc đời này thường có vay và có trả
Có cho đi cũng có cả nhận mang về
Được mất, hơn thua rồi cũng chẳng có gì
Làm hành trang về bên kia bạn nhỉ
Hãy cứ vui đi đừng nên bi lụy
Hãy bỏ lại phía sau những gì có thể
Để nhẹ lòng về cùng tuổi năm mươi.

Trích trong bài thơ “Viết cho tuổi 50” của tác giả Nguyễn Trầm

BÀI TẬP VÀ ĐIỂM SỐ CỦA MỖI CUỘC ĐỜI

NHỚ VỀ MỘT BỨC THƯ/

BÀI TẬP VÀ ĐIỂM SỐ CỦA MỖI CUỘC ĐỜI

Vương thân mến,

Chúng ta đã nói với nhau nhiều lần về chuyện được thua trong cuộc đời này. Nhưng khi chúng ta còn đang sống, đang lao động, chúng ta chưa thể nào nói được chúng ta được hay thua trong cuộc đời mình. Ngạn ngữ Pháp có câu: 70 tuổi chưa ai dám chắc mình không đui, không què. 70 tuổi cũng chỉ là một con số ước lệ mà thôi. Nói chính xác, chỉ khi chúng ta trút hơi thở cuối cùng thì cái bảng điện tử cuộc đời mới hiện lên chữ ĐƯỢC hay THUA mà thôi.

Một ngày mới lại đến. Chúng ta lại thức dậy. Ánh mặt trời trải rộng trên mặt đất. Trang giấy của thời gian mở ra. Và giống như một cậu học trò nhỏ bé, chúng ta bắt đầu làm bài tập của mình. Một ngày sống là một bài tập. Mỗi người có thể làm những bài tập khác nhau. Nhưng ai cũng phải làm. Không ai trốn làm những bài tập được. Ngay cả sự trốn ấy cũng là một bài tập và đều bị cuộc đời này chấm điểm.

Nếu ví cuộc đời chúng ta là một năm học thì mỗi ngày giống như một bài tập hay bài kiểm tra 15 phút như khi chúng ta đi học. Mỗi năm là bài kiểm tra học kỳ. Mỗi chúng ta có số lượng bài kiểm tra học kỳ khác nhau phụ thuộc vào thời gian chúng ta sống trên thế gian này. Và cuối cùng là bài thi hết năm học. Chúng ta chỉ có thể kết thúc bài tập này khi chúng ta giã từ thế gian. Đến lúc đó, điểm trung bình cho cuộc đời chúng ta mới được công bố.

Nhưng có một điều kỳ lạ là: có những người tưởng rằng họ sẽ có một hệ số điểm trung bình cho cuộc đời rất cao vì họ nghĩ rằng những bài kiểm tra 15 phút luôn được điểm cao bởi họ giành được quá nhiều danh tiếng và lợi ích vật chất so với người bên cạnh, nhưng họ đã sai lầm. Điểm tổng kết cho bài thi cuộc đời của họ lại rất thấp, đôi khi là điểm 0. Đây là cách tính điểm hoàn toàn khác lạ so với cách tính điểm thông thường và ngốc nghếch của chúng ta.

Và một điều kỳ lạ nữa là: có những kẻ tự cho là rất thông minh (sự thông minh này hầu như chỉ chứa đựng những mưu mô, thủ đoạn…) lại không bao giờ được điểm cao nếu chỉ dùng sự thông minh như vậy. Với những kẻ như thế, bài thi cuộc đời của họ sẽ được chấm hai lần: lần thứ nhất khi họ còn sống. Lần thứ hai khi họ đã chết. Và họ hãy nhớ rằng: điểm chấm lần thứ hai mới thực sự công bằng và kết quả chấm lần thứ hai mới chính thức được gửi đến cho những người ruột thịt đang sống của họ và thậm chí gửi cho toàn bộ thế gian.

Bạn có thấy kỳ lạ và có vẻ đầy mâu thuẫn khi có người luôn luôn được điểm trung bình và thậm chí điểm dưới trung bình trong những bài kiểm tra 15 phút hoặc kiểm tra học kỳ lại có điểm tổng kết rất cao. Bởi cứ khi thức dậy, họ lại kiễn nhẫn và đầy lòng tin làm bài tập của mình. Họ có thể làm sai một vài câu hỏi nào đó, nhưng họ không sợ sự sai ấy, không tức tối với những thiệt thòi, không tuyệt vọng với những thất bại…. Họ bình tĩnh sống trọn một ngày của họ với lòng tin cao nhất về những gì mình làm. Họ sống trong sự thua thiệt giống như điểm bài kiểm tra của họ thường xuyên thấp hơn người bên cạnh. Nhưng chính sự bền bỉ, kiên nhẫn, tự tin, chân thành và khát vọng đẹp đã tích điểm cho cả cuộc đời họ.

Thực tế cho thấy, có quá nhiều người luôn tìm cách hơn người khác từng ngày, nhưng cả cuộc đời của họ cộng lại sẽ là một thất bại. Những ai hiểu được điều đơn giản ấy sẽ là người có điểm tổng kết cao. Nghĩa là, họ mới là những người tìm ra được hạnh phúc đích thực.

Điều cuối cùng tôi muốn nói với bạn là: hãy làm bài tập hàng ngày của mình với lòng đắm mê và bền bỉ cho dù ngày nào chúng ta cũng sẽ làm sai một câu hỏi trong bài tập ấy.

thân mến !
Nguyễn Quang Thiều

Thị xã Hà Đông, 12/5/2014