Chuyện tạm

Chuyện tạm#chuyenseriesNgày gần hoàn thành NCS, mình vác tập vở lên học hỏi kinh nghiệm của hướng dẫn về những bước đi tiếp theo. Hướng dẫn ngồi kể cho mình nghe về những ngày đầu “khởi nghiệp” của bác ấy. Những ngày sống “tạm” với những hợp đồng ngắn hạn để “lấy ngắn nuôi dài”.Tốt nghiệp NCS, hướng dẫn muốn theo đuổi con đường nghiên cứu hàn lâm nên bám trụ lại nhóm nghiên cứu cũ, vốn có tên tuổi về mảng khí tượng-thủy văn tại Úc. Cứ có một ít quỹ nghiên cứu mới ở nhóm thì bác ấy lại cố gắng để được người khác dùng để “điền vào chỗ trống”. Một hợp đồng nghiên cứu ba tháng, rồi lại một hợp đồng ba tháng khác.Mãi đến lúc “thắng” được đề tài Discovery của ARC (cơ quan cấp quỹ nghiên cứu chính của Chính phủ Úc) thì sự nghiệp bác ấy mới sang trang mới. Bác ấy được quỹ nghiên cứu “nuôi” hẳn hòi ba năm, không phải “chạy gạo từng bữa” nữa. Suốt những ngày “sống tạm” ấy, hướng dẫn chưa bao giờ quên mục tiêu của mình, và nhờ đó đã xây dựng được nền tảng vững chắc để hạ cánh, và thăng hoa trong nghề nghiệp ở Adelaide.Hướng dẫn chia sẻ về việc thị trường lao động học thuật đang ngày càng trở nên bất cân đối. Nếu không quá xuất chúng hoặc thiếu một chút cơ duyên, đa phần những nghiên cứu viên trẻ sẽ phải chấp nhận những cái “tạm” để nuôi dưỡng những mục tiêu dài hạn. Việc “tạm” đến mức độ nào, và “tạm” trong bao lâu mang tính cá nhân rất cao – chẳng phải do giỏi hay dở, mà do cách mỗi người đặt mục tiêu cuộc đời, cách đưa ra những lựa chọn, và cũng do một phần ở cơ duyên. Có thể hình dung vấn đề chọn mức độ “tạm” và định hướng dài hạn như một bài toán tối ưu hóa. Cứ càng tính đến nhiều biến số (nơi ở, thu nhập, giáo dục cho con, cơ hội thăng tiến nghề nghiệp, văn hóa, ngôn ngữ…) thì bài toán càng khó giải. Đó là chưa kể đến hàng trăm nghìn “biến số ngẫu nhiên” khác đang chờ đợi trong tương lai bất định (COVID-19 là một ví dụ), chẳng ai đoán trước được.Giải pháp được chọn, do đó, dù có đem lại giá trị tối đa cho bất kỳ yếu tố nào cũng thường chỉ đạt điểm “bình thường” hoặc “tầm thường” khi xét trên một góc độ khác. Và dù là tối ưu trong ngắn hạn, cũng không chắc sẽ là “tuyệt vời” khi xét ở đường dài. Cũng chính vì thế nên khi quan sát người khác, ta sẽ không bao giờ hiểu được những lựa chọn trên bước đường đời của họ. Bởi lẽ các ưu tiên và thông tin đầu vào là không giống nhau, và tùy “khẩu vị” mà mỗi người lại dùng một “thuật toán tối ưu hóa” khác nhau.Còn nửa năm thì hết học bổng, mình bỏ qua lời đề nghị của hướng dẫn về việc tiếp tục sống “tạm” ở Adelaide để tìm kiếm cơ hội rèn nghề ở Mỹ. Rồi mình tìm được một công việc “tạm” theo dạng 1+1 ở Michigan. Hợp đồng ban đầu kéo dài 1 năm với cơ hội được gia hạn thêm 1 năm nữa (họ có kinh phí để “nuôi” một postdoc tối đa 2 năm), tùy theo năng lực làm việc.Đến Mỹ được đâu đó hai tháng, vừa ổn định xong chỗ ở và hoàn tất các thủ tục hành chính, thì tiền bối hỏi mình đã chuẩn bị nộp hồ sơ xin việc tiếp ở đâu chưa!Mất ngủ mấy đêm. Ngày nào cũng gọi điện than khóc với vợ vì nghĩ sao mình kém thế. Mới “gần gũi” có mấy tháng đã bị người ta “chán”.Mãi đến khi có dịp trò chuyện cởi mở hơn với tiền bối thì mình mới biết giai đoạn đó đang là mùa gọi hồ sơ tuyển dụng ở các trường Đại học ở Mỹ. Hóa ra mình đã gặp may vì có một tiền bối đúng nghĩa – một người rất thấu hiểu về chuyện “tạm” trên cuộc đời này và thật tâm muốn giúp cho đàn em có sự chuẩn bị tốt hơn.Thời gian làm việc ở Michigan tuy ngắn, nhưng giúp mình thấm thía hơn về chữ “tạm”, nhờ vào quá trình tham gia quản lý nguồn nhân lực của nhóm nghiên cứu mà tiền bối đang xây dựng.Nguồn lực để duy trì nhóm nghiên cứu thì có hạn mà nhu cầu của nhóm thì vô hạn nên cứ phải tận dụng đủ các nguồn lực với mức độ dài-ngắn, lớn-bé khác nhau. Dân làm khoa học công nghệ thì thích (và phải) “xê dịch”, nên nhân lực nòng cốt có thể ra đi ngay trong tuần sau. Những đối tượng muốn giữ chân thì lại thường chọn một con đường khác, nên “săn người” là chuyện phải làm mỗi ngày. Những mối quan hệ hợp tác “chiến lược” có thể (vì nhiều vấn đề khác nhau) phải kết thúc – hoặc tạm dừng rất nhanh nên cứ phải dõi mắt tìm kiếm cơ hội ở tứ phương.Chính vì vậy nên không phải nghiên cứu viên nào cũng có thể lột xác từ kiếp “kiến thợ” thành “kiến chúa đầu đàn” thành công. Vì chẳng có chương trình đào tạo nào có thể huấn luyện cho NCS hàng trăm kỹ năng khác nhau, từ tìm kiếm đối tác, quản lý nhân lực, thúc đẩy hoạt động nhóm, marketing, quản lý và kêu gọi “vốn”… Tất cả đều là do cuộc đời này dạy cho.Và càng khó hơn cho một “kiến chúa” khi duy trì, dẫn dắt đội hình của mình ngày càng lớn mạnh. Cho dù khởi điểm có tốt đến mấy, nếu không biết tối ưu hóa nguồn lực, và xử lý tốt hàng trăm đầu việc không tên trong suốt vài thập kỷ, thì chữ “tạm” rồi cũng sẽ tìm đến. Đến lúc mình bước tiếp trên con đường riêng. Thông báo cho tiền bối trước cả nửa năm để bàn giao dần công việc. Rất nhanh, những đầu việc mình phụ trách được bàn giao cho những nhân sự mới. Những dự án không có người tiếp nối thì được nhẹ nhàng xếp vào kho “R.I.P”.Những bài học trên bước đường nghề khiến mình hiểu rằng phải học cách nhẹ lòng với mọi cơ duyên, dù là “đến” hay “đi”. Chuyện dù “khủng khiếp” hay “hoành tráng” đến đâu cũng chỉ là “điều nhỏ nhoi trong thế gian, (vì) chẳng có chi không phai tàn.”(Bài gốc tại https://sites.google.com/…/doxua…/chuyenseries/chuyentam)

SỐNG GIỮA TỬ SINH

Học từ đất bao dung ngày mưa nắng

Học từ cây dâng hoa trái cho cành

Học từ núi sống một đời thầm lặng

Từ đại dương những ngọn gió trong lành

Học từ nỗi buồn những điều không thể nói

Từ niềm vui giọt sương sớm long lanh

Từ đóa sen một làn hương thanh khiết

Từ tấm lòng muôn thuở vẫn trong xanh

Tôi học từ thương yêu bao điều nhẫn nại

Lòng thủy chung chẳng hoại chẳng thành

Đóa hồng ấy vẫn thơm hương huyền diệu

Dù chỉ là những cánh mong manh

Tôi cảm ơn vầng trăng đêm tỏa sáng

Chén trà khuya có lúc uống một mình

Tất cả cho tôi cuộc đời thanh thản

Để học bao điều sống giữa tử sinh

Hồ Ngạc Ngữ

Back to school background

“CUỘC ĐỜI KHÔNG CÓ NGHĨA GÌ CẢ, NHƯNG KHÔNG CÓ GÌ CÓ NGHĨA BẰNG CUỘC DỜI”

Nằm trên tầng cao bệnh viện, vào những ngày cuối năm, tôi cũng không thể không ân hận khi nhận ra rằng, chính tôi đã bỏ phí quá nhiều thời gian cho những điều phù phiếm. Dù chỉ sống một số năm ngắn ngủi trong đời, nhưng nếu ta thực sự yêu quý cuộc sống, thực hiện được đôi việc có ích, thì cũng đủ để không lãng phí cuộc đời ta. Tôi nhớ nhà văn Pháp, Albert Camus đã từng nói: ” Cuộc đời không có nghĩa gì cả, nhưng không có gì có nghĩa bằng cuộc đời” .

Đã biết bao lần trong cuộc sống thăng trầm, đổi thay đến không ngờ, tôi đã chiêm nghiệm lại câu nói ấy… Có lẽ, như vẫn thường xảy ra trong những hành trình tư tưởng của con người ở mọi chân trời, đã có một sự thất vọng không nhỏ khi phải đối mặt với vô biên, và ý thức được cái khả năng hữu hạn của một cá thể trước những nỗi đau mà cuộc đời mang đến cho thân phận con người, để từ đó quay cái nhìn vào thế giới bên trong. Hành động phản kháng, cái đẹp, tôn giáo, hay triết học có lẽ cũng đã không giúp con người tìm kiếm kia gặp được sự giải thoát. Cuối cùng, cái chủ thể tư tưởng ấy (hay chính bản thân tôi?) lại quay về với Tình Yêu, là đối tượng tìm kiếm ban đầu. Và tình yêu ở đây không chỉ đơn thuần là những tình cảm tự nhiên. Mà đó là một tình yêu đã được chắt lọc, đã kinh qua mọi diễn biến tâm trạng, đã trả giá cho mọi nỗi đau, để tìm đến sự quên mình, hy sinh những đòi hỏi bản thân để mong có một sự hoà hợp ; xem tình yêu như một giải thoát, một sự thăng hoa tâm hồn. Nói một cách hình tượng hơn, đó chính là sự thanh bình tâm hồn. Phải chăng, đó cũng chính là sự thanh bình mà mọi con người, trong cuộc đời này, luôn tìm kiếm ?(trích “Ấm áp mùa xuận”, bài viết mở đầu cho cuốn Tản văn – Tự sự NHÌN QUA NĂM THÁNG của Tần Hoài Dạ Vũ).

TÂM LINH – THỨC TỈNH VÀ KIẾP NHÂN SINH

Nhân quả xin đừng đợi thấy mới tin
Nhìn lại, tỉnh thức sau nhiều cơn mê.
– Giáo sư Chu Hảo.
“Xin trân trọng giới thiệu với các bạn tác phẩm mới nhất của nhà khoa học, học giả Nguyên Phong – John Vu (Hoa kỳ) với tựa đề Muôn Kiếp Nhân Sinh. Đây là một cuốn sách rất đặc biệt – được viết theo nguyện vọng của anh Nguyễn Văn Phước, sáng lập First News – Trí Việt – người đã có cơ duyên đàm đạo với tác giả Nguyên Phong (cũng là người đã viết phóng tác tác phẩm bất hủ “Hành trình về Phương Đông” từ năm 1974, dựa trên ý tưởng tác phẩm của Blair T. Palding, ghi chép lại kết quả khảo sát các hiện tượng siêu nhiên kì bí Phương Đông của các nhà khoa học Anh quốc, xuất bản ở Ấn Độ năm 1924 và đã thất truyền từ sau Thế chiến II) về Tâm linh, Vô thường, Luân hồi và Nhân quả.
Muôn Kiếp Nhân Sinh là một câu chuyện vô cùng hấp dẫn về tiền kiếp huyền bí của một doanh nhân triệu phú tài chính thành đạt tại New York, người đã trực tiếp kể cho tác giả nghe trong vài năm gần đây về những trải nghiệm tâm linh chân thật, hãi hùng, hoan lạc và cay đắng của mình, trải dài từ nền văn minh Atlantis lẫy lừng (trên một hòn đảo nằm giữa Đại Tây Dương đã bị nhấn chìm xuống đáy biển sau một trận Đại hồng thủy vào khoảng TKC TCN) đến vương quốc cổ đại Ai Cập của các Pharaoh quyền uy (TKIV TCN)… Đấy là nội dung của các Phần từ 1 đến 7 của cuốn sách.
Trước khi đọc các phần ký ức tiền kiếp ấy của nhân vật chính trong tác phẩm này – Doanh nhân Thomas K, tôi mong độc giả hãy chịu khó đọc thật kỹ Phần Mở đầu kể lại cuộc gặp mặt kỳ thú, như được sắp đặt bởi nhân duyên, của tác giả Nguyên Phong và bạn ông là GS Yeh (Đại học Texas, đã về hưu ở Đài Loan) với phi hành gia Edga Mitchell (người đã trải nghiệm chứng ngộ tâm linh trên phi thuyền Appolo của NASA lên mặt trăng năm 1971) và bạn ông là Thomas K. Họ cùng nhau đến gặp Hòa thượng Thánh Nghiêm (1930-2009, Tổ sư khai sáng Hội Phật giáo pháp Cổ Sơn, Đài Loan) tại giảng đường Đại học Đài Bắc để cùng một số GS và sinh viên trường này nghe giảng về những uyên nguyên của đạo Phập như Chứng ngộ, Vô thường, Nhân quả, Luân hồi…, về sự tương đồng và dị biệt giữa Khoa học và Tôn giáo v.v… Đó là những tri thức nền tảng để hiểu và có thể đồng cảm với những gì Thomas sẽ chia sẻ với chúng ta ở các Phần tiếp theo.
Tôi xin lỗi tất cả những ai tự coi mình là vô thần, bởi những điều tôi muốn chia sẻ với bạn đọc trong bài viết này là cảm nhận riêng tư, có thể làm các bạn phiền lòng, nhưng tôi không hề muốn tranh luận hay chứng minh rằng đời sống Tâm linh là có thật như được miêu tả trong cuốn sách này. Tuy vậy, vô thần đối với tôi đã trở nên xa lạ. Sau trải nghiệm gần hết cuộc đời, tôi ngộ được rằng đó là một khiếm khuyết do bảo thủ không biết khám phá, học hỏi chứ chẳng đáng tự hào gì.
Đắm mình trong tinh thần thời đại, thế hệ chúng tôi choáng ngợp trong các khái niệm duy vật, duy lý và thực chứng của khoa học hiện đại ( TK17-TK20 ) và coi vô thần là lẽ đương nhiên. Cứ ngỡ rằng bất kể cái gì không chứng minh được bằng các phương pháp khoa học đều không đáng tin. Khốn thay một số điều “ không đáng tin” ấy lại là sự thật khách quan không thể phủ nhận. Một lý thuyết khoa học được xây dựng dù hoàn chỉnh đến đâu cũng sẽ sụp đổ nếu có một, và chỉ cần một, bằng chứng thực sự khách quan phủ nhận. Ngược lại chỉ cần một ( chưa hẳn cần đến cái thứ hai ) sự thật khách quan được ghi nhận thì phải được thừa nhận, không cần biết nó có phù hợp với lý thuyết khoa học nào không? Tâm linh là hiện tượng như vây.
Con người ai cũng có ba năng lực: Thể chất, Tinh thần, và Tâm linh. Năng lực cơ bắp là nền tảng cho sự sống đơn giản, ai cũng phải có để sinh tồn. Năng lực tinh thần là khả năng cảm nhận, suy nghĩ, tư duy, và nhận thức. Có năng lực này mới được làm Người. Các thầy Tâm linh, Đông phương cũng như Tây phương, khẳng định rằng năng lực Tâm linh có sẵn trong mỗi con người, chỉ có điều ít người bình thường tự phát lộ và sử dụng được.
Vậy Tâm linh là gì ? Và điều gì thể hiện năng lực Tâm linh ?
Não luận (Cerecentriz) nói với ta rằng tâm hồn sinh ra bởi các hoạt động điện sinh- lý- hóa của bộ não. Vì thế khi thể chất đã chết là hết không còn gì tiếp theo. Nhưng Tâm luận ( Psychocentrizm ) khẳng định rằng tâm hồn tồn tại độc lập như một dạng thông tin đặc biệt, mà bộ não chỉ là vật mang. Hay, tâm hồn là thực thể đầu tiên, còn bộ não chỉ là cơ quan thể hiện. Khi ta chết đi tâm hồn rời khỏi thân xác và tồn tại trong một loại “không – thời gian” nào đó mà khoa học ngày nay chưa biết, có vẻ vì vậy mà mang màu sắc thiêng liêng. Vậy nên Tâm linh có thể hiểu là tâm hồn linh thiêng. Mặc cho các nhà duy vật của TK19-20 bài bác đến triệt để, ngày nay khái niệm Tâm linh vẫn cứ được dùng như một sự thừa nhận đương nhiên (de facto).
Biểu hiện năng lực Tâm linh thì nhiều, nhưng có một thứ ít mang màu sắc dị đoan hơn cả, và đã được kiểm chứng khá thuyết phục qua nhiều nhân chứng cụ thể, là khả năng Ngọai cảm bao gồm: 1)Thần giao cách cảm hay Trực giác xuất thần ( đoán được ý nghĩ của người khác, linh tính mà ta hay gọi giác quan thứ Sáu). 2) Thấu thị (nhìn xuyên vật thể như khả năng tìm mộ từ xa). 3) Tiên tri (nhự bà già Vanga, Bungaria, dự đoán đúng nhiều thảm họa sẽ xẩy ra sau nhiều năm).
Ông thầy tâm linh người Đức Eckhat Tolle (sinh năm 1948) lại nhìn nhận Tâm linh theo tinh thần Đạo học Phương Đông. Trong cuốn sách nổi tiếng “Sức mạnh của Hiện tại” – Power of Now – ông đã chỉ ra rằng năng lực Tâm linh là khả năng có sẵn trong mỗi người cần phải được đánh thức để Giác ngộ bản chất chân thực của mình; để Chuyển hóa được khổ đau và đưa ta đến Giải thoát; để có được niềm An lạc thuần khiết trong đời sống thường nhật, ngay lúc và ngay tại chỗ ta hiện diện. Muốn đạt được những điều trên, điều kiện tiên quyết cho bất cứ ai là phải trải qua quá trình du hành tâm thức trong nội tâm để tự nhận thức lần lượt từ thân xác, rồi đến ký ức, trí tuệ, và cuối cùng là Chân tâm của chính mình. Người bình thường phải tu tập hành thiền một cách hết sức kiên nhẫn và đúng phương pháp mới mong bước qua được điều tiên quyết ấy để đi tiếp đến Giác ngộ, Giải thoát và An lạc, như tín điều của các tôn giáo nguyên thủy, chẳng hạn Phật giáo và Kito giáo.
Điều ấy gắn liền với Đức tin, không có Đức tin thì hành thiền cũng chẳng đi đến đâu cả. Tin vào cái gì ? Vào sự tồn tại của Hiện hữu mà Eckhat Tolle chủ định dung thay cho từ Thượng đế hay Đấng Sáng tạo bởi nó không mang màu sắc tôn giáo. Hiện hữu của tác giả ám chỉ tất cả những gì đang có mặt trong vũ trụ bao la, kể cả những gì mà ta không cảm nhận được bằng năm giác quan thiên bẩm của con người; liên kết mật thiết với nhau không thể tách rời, vừa là nhân vừa là quả của nhau, mọi cái đều là Một với Tất cả; là cái Thực tại Không Thể Nghĩ Bàn, một Thực tại vượt lên trên thế giới hiện tượng mà ta đang sống; được chi phối bởi các định luật thiên nhiên siêu việt mà trí tuệ con người chưa (hay không bao giờ ?) vươn tới được. Hiện hữu có gì đó giống như “Bản thiêt kế Vĩ đại” được trình bày trong cuốn sách cùng tên của Stephen Hawking (Nhà XB Trẻ, 2012) hay Chúa phiếm thần của Trịnh Xuân Thuận (xem chẳng hạn “Vũ trụ và Hoa Sen”, Trịnh Xuân Thuận, NXB Tri thức 2013).
Như các bạn đã thấy, ngoài khả năng Ngoại cảm, Năng lực Tâm linh còn cho ta khả năng đi đến Giác ngộ để Giải thoát khỏi Tham-Sân-Si cố hữu của con người. Lúc đã ở trạng thái An lạc, tâm hồn và thể xác con người hòa tan trong Thiên nhiên, là Một cùng Vũ Trụ, chung quanh chỉ tràn ngập một Tình yêu thương vô bờ bến, biết chấp nhận tất cả với lòng vị tha, như phi hành gia Edga Michell đã trải nghiệm. Thế chẳng hạnh phúc và đáng sống lắm sao?
Thế nhưng Đại dịch Covid 19 đang làm nhân loại khốn đốn, và sững sờ nhận ra hình như những cảnh báo nghiêm cẩn và thống thiết của F.Shumacher (Anh, 1911-1997), Nikita Moissev (Nga, 1917-2000) và Yuval Noah Harari (Israel, 1976) đang hiển hiện.
F. Shumacher đã để lại cho hậu thế một trước tác kinh điển: Một chỉ dẫn cho người bị bối rối (NXB Tri thức, 2019), trong đó ông cảnh báo rằng nhân loại đang hoang mang do bị nhào nặn bởi Hệ hình/Tinh thần thời đại (Paradigm) mà ông gọi là Chủ nghĩa khoa học duy vật luận (Materialistic Scientism). Đó chính là nền tảng tinh thần của nền Khoa học duy vật, duy lý và thực chứng, tồn tại suốt từ cuộc CMKH&KT hiện đại ở TK17 cho đến nay, với những thành tựu huy hoàng, làm thay đổi toàn bộ cuộc sống của loài người. Bằng những lý giải rất đáng tin cậy Shumacher đã chứng minh rằng Hệ hình (paradigm) đó không còn chỗ đứng, báo hiệu một cuộc đại khủng tinh thần nhân loại bắt đầu từ việc loại người quay lưng lại đối với các Tôn giáo nguyên thủy gắn liền với những điều siêu nhiên huyền bí và thiêng liêng.
Vài năm sau, Nikita Moisev cũng cho ra đời một trước tác kinh điển khác: Tồn tại hay không tồn tại…Loài người? (NXB Tri Thức 2019). Ông đã chỉ cho chúng ta thấy loài người đang đứng trước một tai họa còn nguy hiểm hơn; hệ sinh thái của Trái đất-ngôi nhà chung của chúng ta, có thể bị hủy hoại hoàn toàn trong một tương lai rất gần nếu bỏ qua những cảnh báo thống thiết của ông.
Cả hai cuốn sách trên đều cho thấy TK20 là Thế kỷ cảnh báo, còn TK21 là Thế kỷ lựa chọn giữa ngã ba đường: Sống thế nào hay là chết thế nảo?. Điều này được phân tích kỹ hơn trong ba tác phẩm gần đây của nhà sử học trẻ tuổi ngưởi Israel Yuval Noah Harari: Sapiens-lược sử về loài người, Homo Deus-lược sử tương lai, và 21 bài học cho TK21 (NXB Thế giới, 2018-2019). Theo ông cuộc CMKH&KT từ TK17 và những thành tựu huy hoàng của nó cho đến cuối TK20 tuy đã làm cho con người vượt qua được nỗi sợ muôn thuở về các nguy cơ nạn đói, bệnh tật và chiến tranh, nhưng lại tự chuốc vạ cho mình bởi những khát vọng trường sinh bất tử, hạnh phúc viên mãn và sức mạnh thần thánh. Nhưng chính khát vọng ấy sẽ mau chóng đưa loài người đến diệt vong bằng cách biến loài HomoSapiens thành một loài “nửa người nửa ngượm” với bộ não gắn “chip” trí khôn nhân tạo và các bộ phận cơ thể sống được chế tạo từ các tế bào gốc và vật liệu nano dẻo. Thế là chấm hết mọi ý nghĩa thiêng liêng mà Tạo hóa dành cho Con người. Lời cảnh báo nghe có vẻ rất “kỹ trị” ấy không phải là viển vông.
Loài người phải vượt qua và sẽ vượt qua được ba vấn nạn nói trên như lời kết thúc buổi tọa đàm ở Đại học Đài Bắc của Hòa thượng Thánh Nghiêm: “Hiện nay đa số mọi người đều bận rộn với sinh kế nên họ không ý thức gì về hệ quả của hành động, lới nói và tư tưởng của mình. Họ tiếp tục tạo nghiệp [ chướng ] cho mình và cho những người chung quanh. Song vẫn có người có ý thức về tình trạng khủng hoảng đang xẩy ra và không ngừng kêu gọi mọi người thức tỉnh, tránh làm những việc ích kỷ, tham lam, thù hận, năng làm những việc tốt lành. Dù chỉ một hai người khởi xướng thành tâm làm việc tốt cũng có thể ảnh hưởng đến những người khác, giống như phi hành gia Michell đây.
– Nhân quả đừng đợi thấy mới tin.
Xin đừng sống ác trên nỗi đau con người.
Chu Hảo – Viện Phan Châu Trinh – Hội An 8-2020”.

Đời người ngắn ngủi, nguyện tháng năm tĩnh lặng, tụ tán tùy duyên….

Đời người ngắn ngủi, ai rồi cũng từng trải qua những bi thương của nhân tình thế thái, tụ rồi lại tán, bỏ lỡ rồi có được…

Một ngày rất ngắn ngủi, ngắn tới mức bạn không kịp ôm lấy mặt trời, cũng không kịp bắt tay với mặt trăng;

Một năm rất ngắn, ngắn tới mức không kịp thưởng thức sự rực rỡ của mùa xuân thì gió lạnh, bông tuyết đầu mùa đã tới;

Một đời rất ngắn, ngắn tới mức không kịp trân trọng thanh xuân, lông mày đã trĩu xuống….

Đáng tiếc, khi còn trẻ, có những chuyện chúng ta không hiểu, đợi tới khi hiểu ra rồi thì đã không còn trẻ nữa.

Đời người, tài sản lớn nhất chính là một người bạn chân thành, tốt bụng và đơn thuần.

Đối với những người tâm cơ phức tạp, nói chuyện không cùng quan điểm, đường đã không cùng hướng, hà cớ phải đi chung với nhau.

Nhân sinh như mộng, luôn có một vài chuyện, lâu dần sẽ không còn có thể ấm áp được như lúc ban đầu;

Luôn có một vài người sẽ không thể đồng cảm, tương thông như lúc xưa;

Luôn có một vài chuyện, dù có khát khao mong ước tới đâu cũng không thể được như ý muốn….

Vậy thì chi bằng hãy cứ nỗ lực là chính mình, cơ thể ngồi trên biên giới hối hả của năm tháng, còn tâm thì thả lỏng, lặng lẽ nở hoa, điềm nhiên, thanh tịnh, nhẹ nhàng mỉm cười, tận hưởng cuộc sống trước mắt…

Một người sở dĩ vui vẻ, hoàn toàn không phải vì họ sở hữu nhiều, mà bởi họ tính toán ít, họ có một trái tim khoan dung, độ lượng.

Con người, sống ở đời, phong ba bão táp là chuyện thường tình.

Dù bạn không muốn từ bỏ một chuyện nào đó tới đâu, cuối cùng vẫn là lực bất tòng tâm;

Dù bạn có đau khổ tới đâu, cuối cùng vẫn phải lau khô nước mắt, dũng cảm đối mặt.

“Bởi lẽ, có những việc, chỉ có thể một người làm;

Có những ải, chỉ có thể một người qua;

Có những con đường, chỉ có thể một mình bước đi.”

Đời người chính là một hành trình được mất.

Mất đi sự ngây thơ, có được sự trưởng thành;

Mất đi sự đơn thuần, có được sự chín chắn;

Mất đi sự rảnh rỗi, có lại được thành quả;

Mất đi người luôn đồng hành với mình, mới hiểu hết được vui buồn của tụ tán li hợp…

Có lẽ, nếu không trải qua cảm giác đau đớn khi mất đi, sẽ không biết trân trọng những thứ đã từng có.

Trong những câu chuyện về thời gian, luôn có một vài người từ xa lạ thành quen thuộc, rồi từ quen thuộc lạ trở nên xa lạ. Vì vậy, đừng lạnh nhạt, nhắm mắt làm ngơ với những người quan tâm tới bạn, đừng đánh mất những người đối xử tốt với bạn.

Cả đời này, gặp được một người như vậy quả thực rất khó, lỡ một chuyến xe, có thể bắt chuyến tiếp theo, lỡ một người, có lẽ là lỡ mất cả đời.

Có những người “đi mãi, đi mãi, kí ức mờ dần; nghe mãi nghe mãi, bắt đầu ca thán…” ai trong chúng ta cũng có lúc yêu nồng nhiệt, cũng có lúc lạnh nhạt, bất lực, ai cũng từng trải qua những bi thương của nhân tình thế thái, tụ rồi lại tán. Nguyện tháng năm lặng lẽ, tụ tán tùy duyên!

Đời người ngắn ngủi, có những điều hiểu ra quá muộn. Trên con đường trưởng thành, chúng ta suy cho cùng đều sẽ bỏ lỡ một vài người, bỏ lỡ một vài chuyện, bỏ lỡ một vài phong cảnh mỹ miều… có lẽ, đây chính là cái giá của trưởng thành!

-ST-

dù năm dù tháng

Anh hái cành phù dung trắng
Cho em niềm vui cầm tay
Màu hoa như màu ánh nắng
Buổi chiều chợt tím không hay
Nhìn hoa bâng khuâng anh nói
Mới thôi mà đã một ngày.

Ruộng cấy ta mong cơn mưa
Ruộng gặt ta mong ngọn nắng
Chăm lo cánh đồng tình yêu
Anh đếm từng vầng trăng sáng
Thiết tha anh nói cùng trăng
Mới thôi đã tròn một tháng.

Mùa xuân lên đồi cỏ thơm
Mùa hạ nhìn trời mây khói
Mây tím chân cầu tím núi
Đông xa ngày trắng mưa dầm
Nhìn trời ngẩn ngơ anh nói
Mới thôi mà đã một năm.

Sẽ đến một ngày trắng tóc
Nhưng lòng anh vẫn không nguôi
Thời gian sao mà xuẩn ngốc
Mới thôi đã một đời người.

Dù năm dù tháng em ơi
Tim anh chỉ đập một đời
Nhưng trái tim mang vĩnh cửu
Trong từng giọt máu đỏ tươi.

 

HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG

HÃY MỈM CƯỜI!

FB_IMG_1580205572723
Người ta ai cũng bảo
Rồi mai sẽ tốt hơn
Rồi mai niềm vui đến
Rồi mai đời bớt sầu
Rồi người ta hướng tới
Cái ngày mai xa vời
Để mà vui dấn bước
Để mà vượt chông gai
Qua bao đận khổ vùi
Ta, giờ đây đã hiểu
Ngày mai rồi cũng vậy
Sống là mệt… dài dài
Sống là va là vấp
Sống là buồn nối buồn
Sống là ghềnh là thác
Hết khổ lại tới nan
Chỉ có ta là khác
Được tôi luyện giữa đời
Biết cười trong đau khổ
Biết gồng mình sẽ qua
Chỉ có ta là khác
Biết thương xót tim mình
Biết tự thân đứng dậy
Biết lánh nạn vào yên
Đừng tin Người ta bảo
Rồi mai sẽ tốt hơn
Hình như là chữ đó
Là thần chú dối lừa
Ngày nào rồi cũng thế
Chỉ buồn vui khác đi
Đừng dành mai. Hãy tập
Hôm nay, luôn mỉm cười!
Ừ, thì mỉm cười.
KHÁNH CHI

NGẪU HỨNG LOA KÈN

hoa-loa-ken-trang-1
Em có lúc đã quên anh một chút
Nhưng chiều nay qua lối hẹn tháng tư
Trong chớm rét nàng Bân se sắt
Ai ôm hoa lướt qua phố hững hờ
Em bỗng chốc đàn bà nhỏ mọn
Thầm ghen anh thời trẻ đã cùng ai
Nàng tinh khiết như loa kèn buổi sớm
Để hồn anh vơ vẩn đến hôm nay
Hoa không tiếc đời hoa ngắn ngủi
Tung mở cánh xuân trong trắng bội phần
Phô phang hết bao ngọt ngào tha thiết
Dâng cho đời vẻ quyến rũ thanh tân
Em nay cũng cô gái nào xưa cũ
Khi yêu anh dâng trọn đóa ân tình
Dẫu vẫn biết nuột nà rồi thô ráp
Và có ngày hoa héo rũ mong manh
Em không biết lòng người hay mưa nắng
Có thường quên hoa chỉ nở một lần
Hoa chỉ đẹp khi có người trân quý
Ôm vào lòng, hôn mãi một mùi hương…
Hà Nội 20/4/2016.
Nguyễn Thị Hạnh Loan
( Trích Hãy nói yêu khi hoa hồng nở , NXB Văn học tháng 1/2017)
Nguyễn Thị Hạnh Loan

DỊCH BỆNH COVID-19 ĐÃ ĐẶT NHÂN LOẠI Ở NGÃ BA ĐƯỜNG

Tác giả: GS. Chu Hảo
Ngay trước khi qua đời Nikita Moiseev (1917-2000, Nga) đã kịp để lại cho hậu thế một trước tác kinh điển: Tồn tại hay không tồn tại…Loài người?( NXB Tri thức 2019) , trong đó ông chỉ ra rằng loài người đang đứng trước một tai họa vô cùng nguy hiểm. Đó là, Hệ sinh thái của Trái đất-ngôi nhà chung của chúng ta, có thể bị hủy hoại hoàn toàn trong một tương lai rất gần nếu nhân loại không hợp lực để cứu vãn tình trạng đang ngày càng bi thảm này. Theo ông, từ nửa cuối TK19 nền khoa học&công nghệ đã hoàn hảo và hùng mạnh đến mức đủ sức để khai thác triệt để Tự nhiên như một “kho trời” vô tận, nơi tích lũy tất cả những gì cần thiết cho sự thỏa mãn những nhu cầu vô độ của con người, đồng thời cũng làm tăng tốc cuộc đại khủng hoảng Môi trường sinh thái- Sinh quyển của Trái đất đang chín muồi. Moiseev cho rằng: “Loài người như một loài sinh vật mang tính hữu tử, và theo nghĩa ấy thì kết cục của lịch sử loài người một ngày nào đó sẽ đến. Và không phải trong một tương lai hoàn toàn không xác định, mà có thể ngay vào giữa TK21”.
Rồi mới gần đây thôi thế giới lại xôn xao bàn luận về các tác phẩm trứ danh của Nhà nghiên cứu lịch sử trẻ tuổi người Israel, sinh năm 1976, Yuval Noah Harari : Sapiens-lược sử về loài người, Homo Deus-lược sử tương lai, và 21 bài học cho TK21 (NXB Thế giới, 2018-2019). Theo ông cuộc CMKH&KT từ TK17 và những thành tựu huy hoàng của nó cho đến cuối TK20 tuy đã làm cho con người vượt qua được nỗi sợ muôn thuở các nguy cơ nạn đói, bệnh tật và chiến tranh, nhưng lại tự chuốc vạ cho mình bởi những khát vọng trường sinh bất tử, hạnh phúc viên mãn và sức mạnh thần thánh. Nhưng chính khát vọng ấy sẽ mau chóng đưa loài người đến diệt vong bằng cách biến loài HomoSapiens thành một loài “nửa người nửa ngượm” với bộ não gắn “chip” trí khôn nhân tạo và các bộ phận cơ thể sống được chế tạo từ các tế bào gốc và vật liệu nano dẻo. Thế là chấm hết mọi ý nghĩa thiêng liêng mà Tạo hóa dành cho Con người. Lời cảnh báo nghe có vẻ rất “kỹ trị” (technocrat) ấy xem ra không phải là viển vông.
Với các cách tiếp cận và lý giải khác nhau, nhưng họ đều có chung một thông điệp: TK20 là Thế kỷ cảnh báo, còn TK21, là Thế kỷ lựa chọn giữa ngã ba đường: Sống thế nào hay là chết thế nào?. Moissev đã không còn cơ hội để nhìn thấy TK lựa chọn sẽ xẩy vào lúc nào nữa. Còn Harari thì khi viết về dịch bệnh trong cuốn sách đầu tiên của mình chắc cũng không thể ngờ rằng đại dịch Covid -19 đang hoành hành trên khắp hành tinh này đã sớm đặt nhân loại giữa ngã ba đường, đứng trước một bước ngoặt lịch sử, đúng vào lúc cuộc khủng hoảng toàn diện toàn cầu đã hé lộ. Loài người thông minh không còn thời gian lưỡng lự hàng thế kỷ nữa, mà phải lựa chọn ngay từ bây giờ, từ những thập kỷ đầu tiên của Thiên niên ký thứ ba này, để sống sót và viết tiếp lịch sử của mình.
Trong cuộc trả lời phỏng vấn của tờ L’Opinion (Pháp) ngày 1 tháng 4 vừa qua Harari cho rằng: “ Chúng ta đã bước vào một cơn lốc lịch sử do cuộc khủng hoảng sức khỏe này gây ra. Những quy luật bình thường của lịch sử đã hoàn toàn thay đổi. Và chỉ trong vài tuần, những gì không thể trong quá khứ giờ đã trở nên bình thường. Sự thay đổi này có nghĩa là, một mặt chúng ta nên cực kỳ thận trọng, mặt khác chúng ta cũng nên cho phép mình có những ước mơ”. Thật là một phán xét chí lý! Phải cực kỳ thận trọng để đánh giá toàn diện tác động khó lường của cuộc khủng hoảng trầm trọng này, đồng thời cũng phải tổng kiểm duyệt nhằm phát hiện những bất cập cần phải hủy bỏ ( có thể nói là rất, rất nhiều!) trong các văn bản pháp luật ở tầm quốc tế và quốc gia; nhưng mặt khác lại phải có đủ hoài bão sáng tạo để tận dụng những cơ hội hiếm có mà nó mang lại.
Như chúng ta đã thấy, chỉ trong vài tuần Covid-19 đã rung chuyển thế giới, làm lung lay nhiều quan niệm truyền thống về cuộc sống của con người và các định chế xã hội (từ cấp độ toàn cầu đến quốc gia).
Từ chỗ là một thành phần cơ hữu của Tự nhiên, mấy thế kỷ vừa qua loài Homo Sapiens đã tự tách mình ra khỏi và đứng trên Tự nhiên, cố gắng đóng vai trò của Chúa thiết kế nên sự sống. Ngay từ năm 1818 Mary Shelley ( Anh,1797-1851 ) đã cảnh báo sự trừng phạt nặng nề sẽ đến đối với cái cố gắng bất kính Tạo hóa ấy thông qua con quái vật Frankenstein- một thực thể động vật nhân tạo do một nhà khoa học chế tác, rồi vô tình làm sổng nó khỏi tầm kiểm soát và gây ra những tai hoạ khủng khiếp. Con virus Sars-Cov-2 là hiện thân thực thể của con Frankenstein do nhà văn tưởng tượng. Chỉ có điều bà Mary Shelley đã cho Frankenstein được sổng chuồng một cách vô tình, còn con Sars-Cov-2 thì hình như không phải vậy: tuy chưa có bằng chứng chắc chắn, nhưng nhiều ý kiến cho rằng trước sau sự thật sẽ chỉ mặt vạch tên tác giả của con virus nguy hiểm này và bọn tội phạm diệt chủng nào đã cố tình thả nó ra?
Dù sao ta cũng phải cám ơn sự xuất hiện của con virus chủng Corona tinh quái đã gây ra đại dich Covid-19 vào đúng lúc này, vào lúc mà lời cảnh báo của Moiseev về ngày tận thế của Sinh quyển rất có thể đang cận kề, trở thành hiện thực. Và đúng như Gael Giraud ( Pháp, Diendan.org 4-2020 ) đã sớm nhận ra: “ Đại dịch này là cơ hội để chúng ta thay đổi cuộc sống và các định chế nhằm tới hạnh phúc trong sự tiết độ và và sự tôn trọng tính hữu hạn [của trí lực con người]”.
Có nhiều phán xét và dự báo đã được đưa ra, ít nhiều đều có cơ sở, nhưng cũng có những kết luận vội vàng và có cả những ngộ nhận.
Về phương diện dịch bệnh. Chưa ai biết chắc bao giờ Vovid-19 sẽ qua đi, nhưng với quyết tâm điều chỉnh chính sách phòng chống dịch bệnh đang đi đúng hướng của các chính phủ và nỗ lực sáng tạo phi thường của cộng đồng khoa học thế giới, ta có cơ sở để hy vọng nó sẽ sớm được dập tắt. Tuy nhiên nếu con virus này là nhân tạo ngoài vòng kiềm chế, không theo quy luật virus tự nhiên thì vấn đề phức tạp hơn nhiều. Nó tiếp tục tạo ra các đỉnh mới? Hay một đại dịch khác đang chờ sẵn trong lai rất gần, và cứ thế tiếp tục… cho đến cho đến thời hạn chót mà Moiseev đã cảnh báo. Riêng tôi vẫn hy vọng rằng đại dịch này mới là một cú tát của Tạo hóa chỉ vừa đủ làm cho chàng Homo Sapiens đang say lảo đảo tỉnh ngộ.
Về phương diện knh tế. Nhìn vào các gói trợ cấp khổng lồ mà tuần qua các chính phủ đồng loạt khẩn cấp tung ra để cứu vãn nền kinh tế và sự an sinh xã hội của nước mình, ta có thể thấy được mức độ tàn phá của Covid-19 gây ra. Nếu trong vài ngày tới New York “vỡ trận” thì một cuộc Đại suy thoái mới này có thể còn trầm trọng hơn cuộc Đại khủng hoảng kinh tế thế giới xẩy ra từ năm 1929 đến đầu những năm 40 thế kỷ trước, cũng xuất phát từ thành phố này khi thị trường chứng khoán phố Wall sụp đổ. Thế nhưng khẳng định rằng : Chủ nghĩa tự do kinh tế, vốn là bùa thiêng cứu các nước công nghiệp vào thập kỷ 70-80 thế kỷ trước, đã hoàn toàn thất bại ; và rằng : Kỷ nguyên cực thịnh của Toàn cầu hóa đã qua [John Gray, New Statement 4-2020 v.v… ], thì có lẽ là hơi vội. Sau đại dịch này Chủ nghĩa tự do kinh tế sẽ tự điều chỉnh để thích nghi theo hướng : Từ bỏ mục tiêu Tăng trưởng không ngừng bằng mọi giá bất chấp sự hủy hoại môi trường sinh thái – nguyên nhân trực tiếp dẫn đến đại dịch này; điều chỉnh mối tương liên giữa các mắt xích trong chuỗi cung ứng giá trị toàn cầu để nó “lỏng lẻo’ hơn, linh hoạt hơn. Toàn cầu hóa cũng vậy, nó vẫn không thể đảo ngược được. Chỉ có điều, sau đây nó sẽ không chỉ là sân chơi chủ yếu của nhóm nước “ một tỷ vàng” và các Công ty xuyên quốc gia, luật chơi sẽ được viết lại để sự hợp tác bình đẳng hơn như đang xẩy ra trong đại dịch này, để cùng sống sót sau bất kỳ tai họa nào trong tương lai.
Về phương diện chính trị. Thông thường thì khi phải xử lý tình trạng khẩn cấp, một thể chế chuyên chính có nhiều lợi thế hơn. Nhưng trong đại dịch này con Covid-19 đã buộc mọi quốc gia, không phân biệt thể chế, phải tiến hành các biện pháp cưỡng bức như nhau. Có người lo rằng xu hướng này sẽ dẫn đến thất bại của nền dân chủ. Không hẳn vậy, đây lại chính là một cơ hội cho các thể chế dân chủ ( đặc biệt ở những nước “một tỷ vàng” ) điều chỉnh thể chế. Còn nhớ ngày11 tháng 11 năm 1947 cố Thủ tướng Winston Churchill đã có một tuyên bố nổi tiếng trước Quốc hội Anh : “ Dân chủ không phải là hình thức xã hội tối ưu, nhưng hiện nó đang là hợp lý nhất, và vẫn chưa có thể chế nào hay hơn nó.” Điều này vẫn còn nguyên giá trị cho đến ngày nay. Mới đây Garett Jone đã xuất bản cuốn sách thú vị “ Ít đi 10% Dân chủ” ( 10% less Democracy, Stanford Univversity Press, 2-2020 ) với ngụ ý rằng ở các nước G-7 nên bớt đi 10% Dân chủ sẽ tốt hơn. Theo ông thì Singapore Dân chủ đã mất đi 50% rồi,[ vậy thì con số ấy của Trung Quốc phải là 90%!?] . Covid-19 là cơ hội để nền Dân chủ thúc đẩy cải cách theo kiểu đó, chứ nó không thể thất bại. Sau đại dịch người dân có thể chấp nhận sự kiểm soát của chính quyền bằng căn cước điện tử nhằm phục vụ an sinh, như để phòng chống dịch bệnh…, chứ không dễ dàng từ bỏ khát vọng được tự do biểu đạt ý kiến riêng trên mạng xã hội. Sau đại dịch bất ngờ này nhân dân toàn thế giới càng nhận thức rõ thế nào là một chính quyền thật sự vì Dân, tôn trọng sự minh bạch và trách nhiệm giải trình. Người dân chỉ cần một chính phủ hành động quyết liệt và hiệu quả, chứ không cần những khẩu hiệu chính trị suông.
Về các giá trị truyền thống. Covid-19 đã làm chúng ta hốt hoảng đến nỗi nhiều người nghĩ rằng sau đây mọi giá trị sẽ đảo lộn. Điều này chỉ là biểu hiện của tình trạng mà Thanh Viêt ( Nhà văn mỹ gốc Việt, Giải Pulitzer 2016 ) đã nhìn thấu : “Kẻ thù thực sự của chúng ta không phải là con virus, mà là phản ứng của chúng ta với virus – một phản ứng đã bị suy thoái và biến dạng bởi sự bất bình đẳng về cấu trúc của xã hội”. Cái phải thay đổi không phải là các giá trị truyền thống cốt lõi như lòng vị tha và tình yêu thương đồng loại, đúng là: “Lòng tốt với người khác là điều quý giá đến mức phải được chia sẻ”. Hàng ngũ Y- Bác sĩ và các nhân viên y tế toàn thế giới lần này đúng là các vị Bồ tát cứu nhân độ thế. Các nhà khoa học khắp nơi chưa bao giờ có dịp hợp tác vô tư đúng với tinh thần học thuật vì mục đích nhân đạo, như đang cùng nhau chung sức chống tác hại của con virus nhỏ bé mà tàn bạo này. Và có lẽ cũng từ khi sinh ra đến giờ loài Homo Sapiens mới có dịp định thần để suy nghĩ và trải nghiệm lại giá trị của gia đình như một tế bào của xã hội.
Về lối thoát. Đã 20 năm kể từ khi lời kêu gọi thống thiết của Nikita Moiseev về việc ngăn chặn thảm họa Môi trường sinh thái – Sinh quyển của Trái đất, vẫn bị các Tổ chức quốc tế có liên quan, các chính phủ và cộng đồng xã hội ngó lơ. Đề xuất của ông về việc giới tinh hoa toàn cầu phải mau chóng hợp sức tạo ra Trí quyển – Tập hợp Trí tuệ của nhân loại để cấp cứu Sinh quyển trước khi nghĩ đến những điều to tát hơn, hình như cũng sắp rơi vào quên lãng.
May thay, Covid-19 xuất hiện như một sự sắp xếp của Tạo hóa, nhắc nhở loài người về một ngày “tận thế” không xa…Đi về phía ấy hay rẽ sang ngã khác phụ thuộc vào mỗi chúng ta.
Tháng 04 – năm 2020
trong bối cảnh dịch bệnh viêm phổi cấp đang đe dọa nhân loại, với hơn 2 triệu ca nhiễm trên toàn cầu

NHỮNG BỘ QUAN PHỤC RÁCH VÀ BÀI ĐĂNG “TẠP CHÍ QUỐC TẾ” CỦA GS.TS PHẠM VĂN ĐỨC

Trong phim “Tể tướng Lưu Gù” có một chuyện như sau:
Tuần Phủ “Tôn Đại nhân” là một tham quan, rất bẩn thỉu trong việc ăn hối lộ. Có lần quan Tuần phủ yết kiến Khang Hy, được vua khen ngợi là thanh liêm giản dị. Khi đến Chiết Giang nhậm chức, Tuần Phủ Tôn đại nhân cho dán tờ yết thị, dụ các quan địa phương, tác phong phải giản dị, không được ăn mặc gấm vóc lụa là, tiệc tùng xa hoa. Để làm gương, bản thân Tôn đại nhân thường mặc bộ quan phục cũ rách.
Thế là tất cả các quan địa phương, từ to đến nhỏ, lập tức đi lùng quan phục cũ để mặc. Quan phục càng cũ, càng rách sờn, càng có giá! Mỗi bộ cũ đắt gấp năm, gấp mười lần bộ mới. Người nhà của quan Tuần phủ Tôn Đại nhân đi khắp nơi thu mua quan phục cũ rách, mỗi bộ có khi chỉ vài lạng bạc, nhưng về bán ra tới 150 lạng bạc, người ta cũng tranh nhau mua.
Các quan cần đồ cũ đến mức xuất hiện “công nghệ” chuyên sản xuất quan phục cũ bằng cách cho người mặc quan phục mới vào rồi lăn lộn, chà xát xuống đất để trở thành quan phục cũ rách sờn, phục vụ các quan.
Uông Hữu Tài là kẻ không biết chữ (viết tên tuổi của chính mình cũng không nổi) đã bỏ ra hai ngàn lạng bạc hối lộ, và ra mắt trong bộ quan phục rách có giá hơn trăm lạng, được quan tuần phủ khen ngợi, nêu gương và nhắm cho cái chức quan phụ trách tu sửa đê sông Tiền Đường.
Câu chuyện những bộ quan phục rách này làm tôi nghĩ đến bài đăng “tạp chí quốc tế” của GS. TS. Phạm Văn Đức và các đồng nghiệp.
Qua tìm hiểu của PGS.TS Hoàng Dũng (

Dũng Hoàng

) thì “bài công bố quốc tế” của GS. Đức chỉ “vỏn vẹn bốn trang (không kể một trang Tài liệu tham khảo) mà đầy lỗi đánh máy, ngữ pháp, diễn đạt. Bài tuyệt nhiên không có một số liệu nào (dẫn của người khác cũng không, chứ mong gì số liệu của chính tác giả), để từ đó phân tích, kết luận. Toàn bài chỉ là những lời như thể diễn văn đọc trong những buổi mít tinh chính trị. Có ai tin một tạp chí liệt hạng Scopus lại đăng bài này!

GS TS Phạm Văn Đức là đương kim Phó Chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội, kiêm Giám đốc Học viện Khoa học Xã hội. GS TS Phạm Văn Đức còn là đương kim Chủ tịch Hội đồng Giáo sư liên ngành Triết học – Chính trị học – Xã hội học vừa mới được bổ nhiệm năm ngoái. GS TS Phạm Văn Đức lại còn là Uỷ viên Hội đồng Chức danh Giáo sư nhà nước, có quyền quyết định chức danh Giáo sư, Phó Giáo sư cho TẤT CẢ các ngành. Học giả nước ngoài đọc những “công trình” như thế này mà không cười nền khoa học nước nhà mới lạ.Họ cười, còn chúng ta khóc!” (hết trích).
Về “tạp chí quốc tế” mà GS. Đức công bố bài viết, PGS TS Ngô Huy Cương cho biết:
“…Chúng tôi vừa điều tra ra một tạp chí có tên trong hệ thống Scopus đăng tới khoảng 100 (một trăm) bài viết của các tay viết Việt Nam từ năm 2018 tới nay. Tạp chí “e3s Web of Conferences” có địa chỉ ở Pháp nhưng không gắn với bất kỳ trường đại học hay tổ chức nghiên cứu hay nhà xuất bản có uy tín nào, và đặc biệt là đã bị bán cho người Trung Quốc. Kể từ khi tạp chí này bị bán cho Trung Quốc vào năm 2018, mỗi năm đăng tới khoảng vài nghìn bài. Riêng năm 2019, tạp chí này cho ra đời khoảng gần 100 số tạp chí. Những người đăng bài trong tạp chí này chủ yếu là người Nga, người Tầu và người Việt. Tạp chí này chuyên đăng lại các kỷ yếu hội thảo do bất kỳ ai tổ chức với ba điều kiện: (1) đăng ký với tạp chí; (2) nộp tiền theo thỏa thuận giữa người tổ chức hội thảo và tạp chí; và (3) gửi kèm theo một bản cam kết của ban tổ chức hội thảo là đã tự bình duyệt (peer review) các bài viết. Tạp chí không đứng ra phản biện, xem xét hay bình duyệt bài viết. Mặc dù tạp chí tuyên bố là tạp chí chuyên về môi trường, năng lượng và khoa học trái đất nhưng đăng hổ lốn đủ các loại chuyên môn, kể cả các bài viết về khoa học xã hội và nhân văn không lẫn vào đâu được, thậm chí tên hội thảo một đằng nhưng đăng bài một nẻo khác…”
Lẽ thường ở đời có cầu ắt có cung là vậy. Giống như công nghệ sản xuất quan phục cũ thời nhà Thanh, giờ đây, hậu duệ của Tuần Phủ Tôn đại nhân cũng có công nghệ sản xuất, mua bán bài đăng tạp chí quốc tế, không chỉ phục vụ nội địa mà còn bán cho cả nước láng giềng. Theo đây, ở Việt Nam đang hình thành một đường dây môi giới mua bán bài đăng “tạp chí quốc tế”.
Người ta thấy trong cùng một số của tạp chí “e3s Web of Conferences”, có đăng bài của bốn người công tác ở Viện Khoa học Xã hội Việt Nam, đó là:
Phạm Văn Đức; Nguyễn Thị Lan Hương; Đinh Thị Mai (đứng tên chung với Nguyễn Đức Hạnh). Được biết, trong đó GS.TS. Phạm Văn Đức đã môi giới thành công cho ít nhất một người: Nguyễn Thị Lan Hương (Nguyen Lan Huong-trong ảnh chụp màn hình).
Ngoài Viện Khoa học Xã hội Việt Nam ra còn có các vị: Nguyễn Đức Hạnh, Phó Hiệu trưởng, Đại học Kiểm sát Hà Nội; Doãn Thị Mai Hương, Trưởng khoa Sau đại học, Đại học Lao động – Xã hội, Hà Nội; Ngô Quỳnh An, Phó Trưởng Khoa Kinh tế & Quản lý nguồn nhân lực, Đại học Kinh tế Quốc dân, Hà Nội.
Sự việc quả đúng như lời bàn PGS. TS Hoàng Dũng: “Người ta đề cao bài đăng trên ISI, Scopus, tưởng đó là thần dược để trị việc đăng bài kém chất lượng. Có ai ngờ “Đạo cao một thước, Ma cao một trượng”; bọn ma quái trong giới học thuật thần thông biến hóa, khiến cho thuốc thần thành thuốc ma” !
Không rõ GS. TS Phạm Văn Đức – Đương kim Phó Chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội, kiêm Giám đốc Học viện Khoa học Xã hội, sẽ trả lời về sự việc này như thế nào?
Hoàng Tuấn Công
15/4/2020
Mùa dịch bệnh viên phổm cấp do virus Covid-19 gây ra.

Thu lòng

Hồn tôi đây như mây chiều lạc lõng
Như lá rụng giữa bóng cội cây già
Hỡi giông tố mau về cướp lấy ta
Đem cho đến tận miền xa…xa thăm thẳm
Nhìn cuộc thế chôn muôn loài say đắm
Chen chân tìm mối danh lợi chóng qua
Cơm hàng bữa là nước mắt chan hoà
Sao ta mãi gục đầu trong cảnh sống
Hỡi phù thế mấy mươi đời thất vọng
Ngươi có tìm thỏa mãn hạnh phúc chưa
Ngươi có thấy thế nào thế lực hơn thua
Nào ngai rồng nào vinh hoa phú quý
Nào cảnh sống ôm con xinh vợ trẻ
Nào đất nước nào tiền của thần dân
Nào những trận oai hùng tiếng thét vang
Của Hoàng Đế Xê-Za rầy đâu mất
Ôi mây nổi ôi cuộc đời mục nát
Giả dối chi ta chán ngán lắm rồi
Môi mép chi ta gớm thứ ngọt bùi
Bao bọc lấy cuộc phong trần hôi thối
Ở không gian chín tầng trời cao vợi
Ở rộng lớn ! Trăng sao ớ thánh thần
Cho tôi gởi một hồn mến chứa chan
Nơi Thiên Chúa mạch muôn đời phước lạc.

Hoàng Xuân Việt

(Trích trong thi phẩm “Hương Gây Mùi Nhớ”,
thơ Hoàng Xuân Việt)

Tái ngộ dòng sách “Học làm người” của học giả Hoàng Xuân Việt

SGGPO 

Với mong muốn bảo tồn và giới thiệu lại những tác phẩm tiêu biểu trong dòng sách “Học làm người” của học giả Hoàng Xuân Việt, Sống – Thương hiệu sách tác giả Việt kết hợp cùng NXB Thanh Niên vừa giới thiệu đến độc giả một số tựa sách tiêu biểu trong tủ sách “Học làm người” của ông.

Cùng với Nguyễn Hiến Lê, Nguyễn Duy Cần, Phạm Cao Tùng, học giả Hoàng Xuân Việt là một trong bốn học giả nổi bật về loại sách học làm người. Độc giả tại miền Nam trước 1975 và sau này hầu hết đều đã từng ít nhất một lần đọc các tác phẩm của ông.

Với hơn 300 đầu sách, nhất là những đầu sách trong tủ sách “Học làm người”, học giả Hoàng Xuân Việt xứng đáng là “quái kiệt” trong làng sách. Những tác phẩm của ông đã được nhiều thế hệ học trò trân trọng, lưu giữ như những tài sản quý giá. Sách của học giả Hoàng Xuân Việt có giá trị rất cao khi chuyển tải nhiều kiến thức thực tiễn cho đời sống, chứa đựng những bài học quý giá về các kỹ năng cũng như đức tính cần rèn luyện để hoàn thiện bản thân, đạt được thành công.

Tái ngộ dòng sách "Học làm người" của học giả Hoàng Xuân Việt ảnh 1Tủ sách “Học làm người” cung cấp những kỹ năng mềm cần thiết, giúp độc giả được sống một cuộc đời thành công và nhiều ý nghĩa
Trong đợt tái bản này, tủ sách “Học làm người” giới thiệu đến độc giả 6 đầu sách, gồm: Nên thân với đời; Đầu tư tương lai; Thuật nói chuyện hằng ngày; Thuật hay ảnh hưởng hay truyền bá tư tưởng; Thinh lặng cũng là hùng biện và Thất nhân tâm.
Trong các đầu sách của mình, tác giả đặc biệt đề cao tư tưởng rèn luyện bản thân mỗi ngày, không chỉ cả trong cách sống, cách làm việc, các ứng xử trong xã hội mà còn cả trong tâm tính của mỗi người. “Mình có yên tâm đi đã, tư tưởng mới thâm trầm, lời nói mới cương quyết, hành động mới đắc lực và sống như vậy mới thật sự hữu ích cho mình và cho xã hội”. (Trích cuốn Nên thân với đời).
Những giá trị tư tưởng và bài học của học giả Hoàng Xuân Việt có thể nói không bao giờ là cũ. Dù ở bất cứ thời kỳ nào, con người, nhất là người trẻ đều cần vun đắp những kiến thức, những kỹ năng mềm cần thiết để sống một cuộc đời thành công và có ý nghĩa.
“Trong mỗi cá nhân, tạo hóa ban cho một số khả năng nào đó hoặc tiềm tàng, hoặc hiện lộ nhờ những cơ hội thuận tiện thúc đẩy. Tôi có dịp nói trước công chúng. Tuy tôi nói dở mà bắt buộc phải nói mãi sau cùng bớt ấp úng. Còn trong bạn biết đâu bạn đã có sẵn mầm mống hùng biện, sáng tác, chỉ huy, hội họa, điêu khắc… Chúng như con diều, bạn hãy làm gió cho chúng cất cánh. Chúng là hòn ngọc đang bị bụi cát che lấp đấy, bạn hãy khai quật chúng lên. Muốn vậy bạn hãy tin rằng giá trị đời bạn, bạn có thể xây dựng được và phải xây dựng nữa. Bạn phải cả tin rằng bạn không tự xây dựng thì không ai xây dựng cho bạn cả”. (Trích cuốn Đầu tư tương lai).
Khi nói về giá trị các tác phẩm của vị học giả uyên bác, MC Thanh Bạch, một trong những học trò thân cận và thành danh của tác giả, đã chia sẻ rằng: “Các bài giảng cùng hàng trăm đầu sách dạy làm người của thầy, đều được truyền đạt súc tích, dễ hiểu, không hề khuôn sáo, sách vở hay nặng về lý thuyết… Sách vở ngày nay vô cùng, nhưng tôi dám cả quyết rằng những tác phẩm của thầy Việt vẫn nguyên giá trị giáo dục, giá trị thời sự và chắc chắn sẽ giúp khai trí cho người trẻ, để họ hoàn thiện bản thân, có tương lai vững chắc, xán lạn…”.
Với việc tái bản tủ sách “Học làm người”, có thể xem là cầu nối chia sẻ đến các bạn trẻ ngày nay những bài học, những kỹ năng sống cần thiết và hữu ích.
Học giả Hoàng Xuân Việt (1930-2014), tên thật là Nguyễn Tùng Nhân, quê ở Vĩnh Thành, Bến Tre. Là một nhà văn, dịch giả, nhà ngôn ngữ học, nhà giáo dục, học giả chuyên khoa hùng biện, ông có thể sử dụng thành thạo tiếng Hy Lạp, Latinh, Hán-Nôm, Anh, Pháp, Bồ Đào Nha. Ông từng đảm nhiệm vị trí hiệu trưởng của Trường Nhân Xã Học Làm người (1966-1975), Trường Hán Nôm Học Làm Người Nguyễn Trãi (1993-2001).

QUỲNH YÊN

Tái bản tủ sách ‘Học làm người’ của nhà văn, học giả Hoàng Xuân Việt

Sáu ấn phẩm của cố tác giả chứa đựng nhiều bài học về kỹ năng sống, đề cao tính tự lập, trau dồi phẩm cách.

Các tác phẩm được tái bản gồm: Nên thân với đời, Đầu tư tương lai, Thuật nói chuyện hàng ngày, Thuật hay ảnh hưởng hay truyền bá tư tưởng, Thinh lặng cũng là hùng biện, Thất nhân tâm.

Học giả Hoàng Xuân Việt thường đề cao việc rèn luyện bản thân mỗi ngày, trong cách sống, cách làm việc, ứng xử xã hội, giữ gìn đạo đức. “Mình có yên tâm đi đã, tư tưởng mới thâm trầm, lời nói mới cương quyết, hành động mới đắc lực và sống như vậy mới thật sự hữu ích cho mình và cho xã hội”, ông viết trong cuốn Nên thân với đời.

Tái bản tủ sách Học làm người của Hoàng Xuân Việt

Bìa các tác phẩm vừa được tái bản của học giả Hoàng Xuân Việt.

Còn trong cuốn Đầu tư tương lai, ôngnhắn nhủ: “Trong mỗi cá nhân, tạo hóa ban cho một số khả năng nào đó hoặc tiềm tàng hoặc hiện lộ nhờ những cơ hội thuận tiện thúc đẩy. Tôi có dịp nói trước công chúng tuy tôi nói dở mà bắt buộc phải nói mãi sau cùng bớt ấp úng. Còn trong bạn biết đâu bạn đã có sẵn mầm mống hùng biện, sáng tác, chỉ huy, hội họa, điêu khắc… Chúng như con diều, bạn hãy làm gió cho chúng cất cánh. Chúng là hòn ngọc đang bị bụi cát che lấp đấy, bạn hãy khai quật chúng lên. Muốn vậy bạn hãy tin rằng giá trị đời bạn, bạn có thể xây dựng được và phải xây dựng nữa. Bạn phải cả tin rằng bạn không tự xây dựng thì không ai xây dựng cho bạn cả”.

Hoàng Xuân Việt (1930-2014), tên thật là Nguyễn Tùng Nhân, quê ở Vĩnh Thành, Bến Tre. Ông là nhà văn, dịch giả, nhà ngôn ngữ học, nhà giáo dục, học giả chuyên khoa hùng biện. Ông có thể sử dụng thành thạo nhiều ngoại ngữ như Anh, Pháp, Bồ Đào Nha…. Cùng Nguyễn Hiến Lê, Nguyễn Duy Cần, Phạm Cao Tùng, ông là một trong bốn học giả nổi bật về loại sách học làm người. Ông có khoảng 300 đầu sách được xuất bản.

Thất Sơn

 

https://vnexpress.net/giai-tri/tai-ban-tu-sach-hoc-lam-nguoi-cua-hoang-xuan-viet-3904755.html

Sách ‘Gương thầy trò’ của học giả Hoàng Xuân Việt được tái bản

Tác phẩm về đạo lý làm người được in lại như lời tri ân cố học giả nổi tiếng.

Gương thầy trò là tác phẩm ra đời từ thập niên 1970 ở thế kỷ trước của học giả Hoàng Xuân Việt. Vì vậy, sách có lối hành văn, từ ngữ được xem khá lạ so với gu đọc của nhiều bạn trẻ ngày nay.

Trong sách, cố học giả Hoàng Xuân Việt dẫn ra 7 điều làm nên nền tảng căn bản của tình thầy trò, bao gồm các yếu tố như trí tuệ, ý chí, lương tâm, tình cảm, đối nhân xử thế… Trên từng trang viết, tác giả lần lượt điểm lại cuộc đời, tình sư đệ của các danh nhân với môn đồ của họ.

Ở lần tái bản này, ban biên tập chỉnh sửa một phần nội dung và bổ sung các ảnh minh họa. Việc xuất bản Gương thầy trò là một lời tri ân đối với ông Hoàng Xuân Việt – tác giả nổi danh với dòng sách học làm người ở Việt Nam.

sach-guong-thay-tro-cua-hoc-gia-hoang-xuan-viet-duoc-tai-ban

Bìa sách “Gương thầy trò”.

Theo đơn vị phát hành, mối quan hệ thầy trò thời hiện đại đã bị một số người xem nhẹ. Những màn cãi tay đôi, đánh thầy, thầy hành hung trò… thường được truyền thông đưa tin. Đây cũng là một nguyên nhân khiến cuốn sách về đạo lý thầy trò này được tái bản.

Học giả Hoàng Xuân Việt (1928 – 2014) tốt nghiệp cao học tại trường Đại chủng viện Saint Joseph và Saint Sulpice. Ông còn theo học và nghiên cứu nhiều môn như triết học, thần học, xã hội học, thiên văn học… Ông sử dụng thành thạo bảy ngôn ngữ gồm Anh, Pháp, Đức, Hán – Nôm, Bồ Đào Nha, Hy Lạp và cổ ngữ Latin.

Cố học giả sở hữu hơn 200 đầu sách, nhất là những tác phẩm trong tủ sách Học làm người. Ông thường được gọi là “quái kiệt” trong làng sách. Hiện những tác phẩm của ông được luật sư Hoàng Cao Sang – một trong những học trò của ông – làm đại điện pháp lý về tác quyền, thay mặt gia đình cố học giả lưu giữ.

Mai Nhật

 

https://vnexpress.net/giai-tri/sach-guong-thay-tro-cua-hoc-gia-hoang-xuan-viet-duoc-tai-ban-3498354.html

Lần đầu tiên

Trong đời ai cũng có
Trăm vạn “lần đầu tiên”
Lần đầu tiên rung động
Lần đầu tiên hẹn hò

Lần đầu tiên được yêu
Lẩn đầu tiên bị đau
Lần đầu tiên tha thứ
Lần đầu tiên bỏ đi

Đi gần hết cuộc đời
Trải trăm nghìn cảm xúc
Đã tưởng không còn biết
Những gì “lần đầu tiên”

Rồi một ngày người đến
Gõ cửa bằng nụ hôn
Lần đầu tiên chợt hiểu
Trái tim còn biết thương

NGUYỄN KHÁNH CHI –

báo Phụ Nữ TP.HCM

Nhẫn

  • Nguyễn Thế Đăng

Nhẫn là nhẫn với tham, sân, si, vượt thắng con người tạp nhạp hỗn loạn của mình. Nhẫn là một đức tính để làm người và để vượt khỏi thân phận con người rối loạn hạn hẹp của mình.

Nhẫn là một ‘món’ mà ta phải dùng hàng ngày, dù chúng ta có ở đâu trên thế giới, dù thu nhập chúng ta có cao thuộc loại hạng nhất thế giới. Đi chơi mà trời nắng, phải đội mũ, nhẫn với ánh nắng mặt trời. Nếu gặp mưa, phải mặc áo mưa, nhẫn với mưa. Vào lúc chuyển mùa, nhẫn với cảm cúm. Ngay cả thiết bị kỹ thuật cao cấp nhất là phi thuyền Con Thoi, thời tiết xấu, cũng phải hoãn phóng vài ngày. Phải nhẫn thôi.

Uống một ngụm trà, nước còn quá nóng, phải chờ, phải nhẫn. Mỗi ngày có khi muốn gấp mà không gấp được, phải nhẫn. Có khi muốn chậm mà không chậm được, phải nhẫn. Có khi muốn chuyện gì xảy ra mà nó không xảy ra. Có khi muốn chuyện gì không xảy ra, nó lại xảy ra. Phải nhẫn thôi. Không nhẫn được thì sẽ stress, mặt mày nhăn nhó cả ngày, rồi bệnh.

Rồi đến tuổi già. Một chậu cây nhỏ cũng không dám bưng. Rồi đến lúc chống gậy, ngồi xe lăn. Nói trước quên sau, để đâu quên đó. Rồi có lúc thân tâm này không chịu tuân theo ý mình nữa. Phải nhẫn thôi.

Mỗi ngày chúng ta phải nhẫn với biết bao điều. Rất nhiều cái chống lại ý muốn của ta. Nếu mỗi cái mỗi tức giận thì chắc là không sống thọ nổi. Nhẫn quá nhiều thành quen, đến độ nhìn kỹ thì đời người chỉ là một chuỗi dài những nhẫn. Kể cả nhẫn với thành công, nhẫn với thất bại. Nhẫn với được, nhẫn với mất. Có phải đạo Phật đã gọi cõi chúng ta đang sống đây là cõi Ta Bà, nghĩa là cõi Kham Nhẫn?

Chúng ta phải nhẫn với những tham muốn của mình. Tham muốn thì quá nhiều mà thành tựu thì quá ít, quá lâu. Tham muốn ấy nếu bị người nào cản trở, chống lại, thì nổi tức giận. Lại phải nhẫn với sự tức giận.

Chúng ta lại phải nhẫn với những quan niệm sai lầm của mình, những quan niệm sẽ sinh ra những hậu quả tai hại, mà có khi cả đời người cũng không đủ thấy, rồi than trời trách đất, oán người trách đời.

Nhẫn là nhẫn với tham, sân, si, vượt thắng con người tạp nhạp hỗn loạn của mình. Nhẫn là một đức tính để làm người và để vượt khỏi thân phận con người rối loạn hạn hẹp của mình.

Chúng ta phải nhẫn vì hiện hữu thân tâm của chúng ta là giới hạn, bất toàn và, thế giới chung quanh chúng ta cũng hữu hạn, bất toàn. Chúng ta phải nhẫn vì thân tâm chúng ta đang bị thúc ép, trói buộc. Như thế, mỗi cái nhẫn ấy phải chăng là một lời kêu gọi của tự do? Mặt bên kia của một sự việc khiến ta phải nhẫn chính là tự do. Ai mà chẳng thuộc “sắc tức là Không, Không tức là sắc; sắc chẳng khác Không, Không chẳng khác sắc”. Vấn đề là ngay nơi cái nhẫn này chúng ta có thể nghe được và tìm thấy sự tự do tối hậu hay không.

Nhẫn là một đức tính để sống ở đời, để làm bất cứ việc gì, để khỏi gây gổ, để khỏi tự làm tổn hại mình, để đi đến thành công trong bất cứ việc gì. Nhẫn được xác định là một trong sáu sự hoàn thiện (ba -la – mật) để trở thành một người cao cả, phát huy được những đức tính của con người. Đó là Nhẫn nhục ba -la – mật. Chữ “nhục” đây không có nghĩa là nhục nhã, mà có nghĩa là chịu khuất, chịu lép vế, chịu nhịn. Để sống ở đời, để tự hoàn thiện, để trở nên cao đẹp, chúng ta cần đức tính nhẫn: kiên nhẫn, chịu đựng, chịu khó, biết nhường nhịn, biết bớt tham, bớt sân, bớt si…

Đi du lịch ở một bãi biển đẹp, chúng ta cứ nghĩ tiền tôi thì tôi hưởng. Nhưng nhìn sâu một chút thì sự hưởng thụ của chúng ta dựa vào công sức kiên nhẫn, chịu khó của biết bao người. Ai đổ mồ hôi làm những con đường đến đây, ai làm sạch sẽ bãi biển mỗi ngày, nhà này ai xây, hạt gạo này từ đâu mà có…? Hóa ra, trong cuộc sống mỗi ngày, chúng ta sống là dựa vào sự nhẫn nhục với nhau để sống. Sống là sống trong sự nhẫn nhục của tất cả chúng sanh với nhau.

Từ đó mà có sự biết ơn, tình thương, tôn trọng cho tất cả chúng sanh. Từ đó mà có từ bi, sức mạnh vận hành toàn bộ đời sống.

Muốn tiến lên trên con đường sự thật, con đường chân lý, cũng đòi hỏi chúng ta phải nhẫn nhục với những sự thật, để thấu hiểu và xuyên qua chúng. Khổ, Không, Vô thường, Vô ngã là những sự thật rất khó chịu đựng. Để thấu hiểu chúng, để thoát khỏi tính ích kỷ thâm căn cố đế, chúng ta phải nhẫn nhục chịu đựng những sự thật làm tróc gốc hiện hữu của ta. Chịu đựng chúng lâu ngày, dần dần chúng ta sẽ nhận ra chúng, thấu hiểu chúng và vượt qua được bờ bên kia của tự do và giải thoát.

Thế nên, như một cách diễn tả con đường đi đến chân lý, đạo Phật dùng chữ nhẫn: Phục nhẫn, Tín nhẫn, Tùy thuận nhẫn, Vô sanh pháp nhẫn và Cứu cánh nhẫn hay Tịch diệt nhẫn. Càng ở thấp, càng ít phát triển, càng kém hoàn thiện, chúng ta càng phải nhẫn nhiều. Đó là dấu hiệu cho chúng ta biết chúng ta còn có ít tự do. Cho đến Vô sanh pháp nhẫn thì không có gì để phải nhẫn nữa. Không có một cái tôi để phải nhẫn với cái gì, và không có một cái gì để phải nhẫn nữa. Nhẫn, như vậy, là một con đường để đến tự do và cũng là một thước đo cho sự tự do nội tại vốn có của chúng ta.

Cho nên, đạo Phật mở ra con đường nhẫn nhục ba – la – mật, một trong sáu sự hoàn thiện của con người. Ba -la – mật là hoàn thiện, trọn vẹn, rốt ráo, vượt qua đến bờ bên kia.

Tóm lại, nhẫn nhục là một đức tính không thể thiếu trên con đường làm người (nhân đạo), và càng không thể thiếu trên con đường trở thành một con người hoàn hảo, toàn thiện và toàn diện (Phật đạo).

Nguồn: Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo 136

 

16298911_737138116441356_7637815819540079120_n

GỬI LẠI TRẦN GIAN

Gửi lại trần gian đôi dòng lệ xót
Một đời người có mấy ngày vui
Mùa Xuân đến, mùa Đông tàn, thoáng chốc
Có ai ra đi mà đã trở về ?

Gửi lại trần gian cơn mơ chưa cạn
Những ân tình chưa trả hết hôm nay
Biết lấy gì đền nghì mai trúc
Chỉ xin làm cơn gió qua đây

Nếu còn nợ nhau, mai sau còn gặp
Hoa vẫn còn hương dù đã héo tàn
Người có thấy vầng trăng đêm vẫn sáng
Dẫu cuộc đời là cát bụi hợp tan

Gửi lại trần gian nhúm tro tàn đã lạnh
Hãy bón cho cây tươi lại lá cành
Chỉ mong có một người sẽ đến
Nhặt chiếc lá vàng cảm tạ trời xanh

HỒ NGẠC NGỮ
03/10/2019

từng ngày yêu thương

Dạ Ngân

Liên miên trên những ngả đường mắc cửi. Nhìn trên cao dòng người giống hệt đàn kiến với sứ mệnh cho kiến chúa. Nhìn sát sạt, mỗi cá thể ấy giống chiến binh, không ít kẻ giống hung thần. Tiếng động cơ, ống xả, tiếng còi, một dàn giao hưởng tra tấn. Tiếng ồn ô hợp và khí thải, sự hiện diện có tên chung là cuộc sống đô thị.

Chồng đang vật lộn với những cá thể kiến cùng cảnh ngộ. Suýt va vào mấy du khách nhấp nhổm trên vạch sơn trắng. Suýt bị một chiếc xe bus thúc từ phía sau. Suýt quạt ghi-đông vào một xe máy khác vừa vọt lên. Suýt gây chuyện với hai gã choai “nhìn đểu” không rõ lý do. Điện thoại rung túi quần, không tấp vô lề nổi, mỗi người như đang cử hành một nghi lễ, không cục cựa, không làm khác người khác được. Nghi lễ có tên là “giờ cao điểm”.

Vợ đã đón được con ra khỏi cổng trường. Hai đứa con, học phí và việc học thêm bắt buộc khiến cha của chúng không có ngày thứ bảy. Vợ làm viên chức quèn ở phường nhà, không dám bon chen hơn để con cái đỡ phải nhờ cậy người làm. Thành phố đang lúc triều cường lịch sử, trời siêng năng mưa hẹn giờ không lỡ một ngày nào. Vợ nhắc các con đi gọn lên hè đường và nhớ tránh xa cột điện có thể bị hở mạch mà không biết. Nhà gần trường, đã đưa con đi bộ sáng chiều cũng không dám nói là an toàn. Không có gì an toàn tuyệt đối trong thành phố như một cái túi ai cũng kêu là nghẹt thở.

Sáng sớm chồng cầm chía khóa xe lên, rất hay hỏi “Chiều nay ăn gì?”. Hỏi như một lời tạm biệt, cái nhìn còn nhiều chờ đợi hơn. Vợ rất hay trả lời “Bí mật!”, nhắc chồng điện thoại sạc chưa, cổ áo chưa đứng hẳn kìa, ví tiền còn đầy hay quên để thêm cho đủ? Không nhiều thời giờ cho nhau nữa, giữa hai người là gánh nặng của mười lăm năm hôn nhân và con cái, không măng trẻ để áp vào nhau mỗi khi một trong hai người đi ra ngoài. Chỉ bằng mắt nhìn, muôn lời muốn nói từ người vợ mà chồng có thể cảm chứ không định nghĩa hết được. Đơn giản vì anh ta không có thời giờ.

Như một thứ qui ước yêu thương, vợ sẽ bật mí cái món chính mà chồng ướm hỏi ban sáng bằng tin nhắn. Đó là mánh, nếu nghĩ đùa nó là mánh. Để kéo chồng về sớm với bữa cơm sum họp của gia đình, với vợ với con. Có khi là món canh chua cá linh bông so đũa. Có khi là dĩa gỏi ngó sen, có khi là canh cua đồng, có khi là chén trứng luộc dầm nước mắm ớt…Dân dã, truyền thống như không khí thân thuộc truyền thống ấy, mỗi ngày. Thiếu người chồng và người cha, cái mâm sẽ như bị lệch, nếu hôm ấy chồng bận công tác xa.

Đã qua rồi những ngày vồ lấy nhau ngay sau cánh cửa, mùi xanh trẻ cấp rấp. Chồng không còn nấn ná trên giường nài vợ nằm với nhau lát nữa, còn sớm mà em. Đã qua rồi những lúc vợ cầm cái áo sơ mi một ngày lầm lụi của chồng để xem có vết bẩn lạ hay nghe ra mùi gì đó lạ. Mọi thứ không phải đã sạch tưng trong bụi đường của cánh đàn ông, mà vì mọi thứ đã được bình thản đặt tên, đó là cái phí của thời này, cái giá của mưu sinh. Chồng thành thật, đôi lần móc ráp, phải ngồi canh cho vị quan chức nọ đi công đoạn Z, không như vậy thì không được gì cả. Vợ nghe quen rồi, không vặn hỏi thêm, không vui không buồn, chỉ thương con trai con gái của mình không biết sẽ lớn lên ra sao nữa.

Hai con người bước vào giai đoạn có tên là trung niên. Cây đã vạm rễ, cành lá đã cho tán cho rợp và trái đã ửng màu. Ngày có nhịp điệu ngày, tháng có nhịp điệu tháng và năm cũng không có gì đột biến cả. Mọi thứ như thủy triều, có cả rều rác và mùi tanh của cuộc sống ngụp lặn đô thành. Biết vậy nhưng mỗi ngày chồng ra đường là ra với chiến trận trên đường, chồng nhìn vợ hỏi chiều nay ăn gì, không cần trả lời, để tạm biệt thôi, chỉ để tạm biệt rồi chiều về sẽ ăn cái không khí mà thiếu nó, người đàn ông sẽ không tha thiết với gian nan, thậm chí phải cực nhục để có bữa cơm ấy.

Vợ ngắm nghía chồng, giúp chồng chỉnh trang như một nhân viên hậu đài với diễn viên chính khi người đó bước ra sân khấu. Cái nhìn ngắn nhưng nặng trĩu, ký thác, hy vọng. Một ngày yêu thương nữa của tháng năm vợ chồng. Vợ thường nói với bạn nữ của mình, đừng cáu đừng giận, hãy nghĩ sống như hôm nay là ngày duy nhất chồng vợ với nhau, một ngày cuối của nhau trong cõi ta bà đầy rủi ro bất hạnh này/.

Tự luyện cách tư duy

tu-luyen-cach-tu-duy.png

  • Tác giả: Edward de Bono
  • Biên dịch: Yên Lam và Phương Thảo

Tư duy và trí thông minh hoàn toàn khác nhau. Nếu ta ví trí thông minh như mã lực của xe, thì tư duy sẽ là kỹ năng lái xe. Rất nhiều người có trí thông minh siêu việt nhưng lại tư duy kém và vướng vào “cái bẫy thông minh” của chính mình. Trong khi nhiều người kém thông minh hơn lại phát triển được kỹ năng tư duy ở trình độ cao.

Tư duy là kỹ năng có thể học hỏi, rèn luyện và phát triển. Vậy làm thế nào để rèn luyện khả năng tư duy trở nên sắc bén? Một trong những cách tốt nhất là tiếp thu phương pháp tư duy từ nhà nghiên cứu hàng đầu thế giới Edward de Bono.

Trong cuốn sách “Tự luyện cách tư duy”, Edward de Bono trình bày một cách khoa học và sâu sắc về vai trò của tư duy đối với mỗi con người cũng như cách bộ não chúng ta vận hành trong quá trình tư duy. Từ đó, ông đưa ra mô hình 5 bước tư duy hiệu quả. Quá trình này bao gồm việc đánh giá những mục tiêu của bản thân, phân loại các thông tin hiện có, xác định những lựa chọn khả thi, đưa ra quyết định và cuối cùng biến suy nghĩ thành hành động.

Với mỗi bước tư duy, Edward de Bono đào sâu, đưa ra những công cụ tư duy mạnh mẽ tiếp cận căn nguyên bản chất mỗi vấn đề. Ví dụ, để xác định mục đích, tác giả Edward de Bono đưa ra phương pháp xác định, tái xác định, mở rộng, thu hẹp… để xác định đúng vấn đề cần giải quyết. Với bước chuyển suy nghĩ thành hành động, tác giả đưa ra các bước thiết kế hành động, lên kế hoạch, khuếch đại các hành động bằng việc liên minh và hợp tác… dựa trên kết quả từ những bước tư duy ban đầu.

Nếu như cuộc sống của bạn, hoặc doanh nghiệp của bạn là cấp số nhân của hàng loạt các quyết định và hành động thì cuốn sách “Tự luyện cách tư duy” là công cụ và phương pháp sắc bén để bạn có được những quyết định “tinh khôi”, sáng tạo đột phá, những bước đi nhanh và vững chắc đến bất cứ mục tiêu nào.

https://firstnews.com.vn/vi/tac-pham/tu-luyen-cach-tu-duy-p1207.html

TS. Edward de Bono được biết tới là tác giả, nhà nghiên cứu đứng đầu thế giới trong lĩnh vực sáng tạo và mô hình tư duy. Ông đã đã viết hơn 60 cuốn sách, được biên dịch trên 40 ngôn ngữ.

9 BÀI HỌC VÔ GIÁ CUỘC SỐNG DẠY BẠN

DSC00717.JPG

1. Không có gì chắc chắn rằng bạn sẽ làm một công việc đến hết đời, hay được một người yêu mãi mãi. Trong xã hội nhiều ồn ào này, bạn phải luôn trong tâm thế sẵn sàng tiếp nhận cái mới mà không thể thỏa hiệp.

2. Đừng bao giờ trông chờ vào một người nào đó để có được hạnh phúc. Hãy luôn là chính mình, là một tâm hồn tự do, phóng khoáng và làm tất cả những gì mình thích, cuộc đời sẽ mỉm cười với bạn. Hạnh phúc do chính mình mang lại mới là hạnh phúc thực sự.

3. Đừng bao giờ phí phạm thời gian để tìm hiểu xem người khác đánh giá bạn như thế nào. Bạn không cần quan tâm đến họ, bạn chỉ cần làm tốt công việc của mình, sống một cuộc đời hạnh phúc và thoải mái. Kể cả nếu bạn có bận tâm đến những lời người khác nói về mình, bạn cũng không thể kiểm soát được hết chúng, vậy thì chẳng việc gì phải đánh đổi những giây phút quý báu của bản thân để nhận lấy những lời bàn tán vô nghĩa.

4. Cũng đừng ghét bỏ một ai đó làm gì. Bạn ghét người ta nhưng chắc gì người ta đã biết điều đấy. Như thế chỉ có mình bạn phải khó chịu mà thôi. Nếu đã không thích thì đơn giản là không tiếp xúc, không bận tâm, không để cho người ta có cơ hội lọt vào trong suy nghĩ của bạn.

5. Khi một cuộc tranh cãi nổ ra, bạn không nhất thiết phải là người thắng cuộc. Bạn sẽ không biết được mình sẽ mất những gì sau đó. Đôi khi, thua chính là thắng.

6. Bạn không thể nào hạnh phúc nếu cứ để những thứ thuộc về quá khứ làm phiền cuộc sống hiện tại. Buông bỏ quá khứ khiến bạn có thể sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn cho ngày hôm nay.

7. Hãy tập làm quen dần với điều đó vì cuộc đời không là ngoại lệ với bất kỳ ai. Bạn hãy đủ tự tin, nhưng đừng bao giờ tự cao. Sự ngạo mạn chỉ đem lại nhiều rắc rối hơn cho bạn mà thôi. Biết mình biết ta thì trăm trận trăm thắng, người tự cao thường không bao giờ nhận được kết cục tốt đẹp.

8. Khi còn trẻ còn khỏe, ai cũng có suy nghĩ phải tìm được một công việc thật tốt, nỗ lực hết mình vì nó để kiếm được nhiều tiền lo cho cuộc sống giàu sang hạnh phúc. Nhiều người đã chấp nhận đánh đổi cả gia đình, bạn bè, sức khỏe chỉ vì công việc. Nhưng đổi lại thì sao, khi bạn ốm đau, công việc trì trệ, sếp sẽ la mắng nhưng gia đình thì không bao giờ quay lưng lại với bạn. Kiếm tiền cũng tốt nhưng gia đình là điều vô giá mà không một đồng tiền nào có thể mua được.

9. Có rất nhiều chuyện, trước khi kịp quý trọng thì đã thành chuyện xưa. Có rất nhiều người, trước khi kịp để tâm thì đã thành người cũ. Cuộc sống không bán vé khứ hồi – mất đi vĩnh viễn không có lại được! Chúng ta đều già quá nhanh – nhưng sự thông minh lại đến quá muộn…
St